Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hotboy Trường


Cảnh Từ xuống giường mở chai nước suối, uống ừng ực hai ngụm.
Lý Trụ không ở trong phòng ngủ, một tuần chỉ có nửa ngày nghỉ, cậu ta cực kỳ trân trọng.

Lúc này đã đi cùng cô em nào đó đến khu trò chơi arcade(*) gắp thú bông, ngay cả khăn mặt cũng do Cảnh Từ mang về giúp.

*Trò chơi arcade là một máy giải trí hoạt động bằng tiền xu thường được cài đặt trong các địa điểm công cộng như nhà hàng, quán bar và khu giải trí.

Hầu hết các trò chơi arcade là trò chơi video, máy pinball, trò chơi cơ điện, trò chơi đổi thưởng hoặc qua nhân viên quản lý đơn hàng.

(Wikipedia)
Dòng nước lạnh buốt thuận theo cổ họng trôi xuống dạ dày, kích thích cậu run rẩy, thành công kéo Cảnh Từ ra khỏi cảm giác tim đập loạn nhịp.
Cậu đứng bên giường ngủ, người dựa vào thành giường, toàn thân lạnh căm căm, đầu ngón tay run rẩy.
Lần trước chỉ nằm mơ thấy một đoạn ngắn ở bên Doanh Kiêu thời đại học, hôm nay, cậu gần như mơ thấy toàn bộ quá trình hai người từ quen biết đến yêu nhau.
Rõ ràng rành mạch như vậy, không như là mơ mà giống như một giai đoạn của một cuộc đời khác.
Chỉ cần nhớ lại cảnh trong mơ, sau khi cậu chết, Doanh Kiêu còn ở nơi hai người họ nói tạm biệt, đứng ngày qua ngày, trái tim Cảnh Từ như thể bị kim châm, đau dữ dội.

Cậu nắm chặt tay, ép buộc mình bảo trì lý trí.

Trước đó, Cảnh Từ chưa từng hoài nghi thân phận của mình, cậu chỉ là người xuyên sách sơ ý xuyên vào trong thế giới tiểu thuyết mà thôi.

Nhưng giấc mơ vừa rồi, lại làm cho cậu ý thức được e rằng sự thật không phải như vậy.
Rất có thể cậu không phải là xuyên qua, mà là...!trở về.
Con ngươi Cảnh Từ mở to, cậu ngã ngồi trên giường, nắm lấy bình nước thấm lạnh một hồi lâu, chờ tâm trạng hơi bình phục lại, lúc này mới tiếp tục suy nghĩ.
Trong tiểu thuyết, sau khi Kiều An Ngạn nghịch tập sống lại, trên lỗ tai gã cũng xuất hiện một nốt ruồi son nhỏ giống cậu như đúc.
Hiện tại, mặc dù Kiều An Ngạn sống lại, nhưng vẫn quanh quẩn ở vị trí hạng chót khối.

Lỗ tai của gã sạch sẽ, không có thêm cái gì.

Lại liên tưởng đến những lời Kiều An Ngạn nói ở trong mộng, ngực Cảnh Từ phập phồng, hô hấp trở nên dồn dập.

Cậu không biết làm thế nào mình lại đi đến một thế giới khác, rồi trở về như nào, cũng không biết rốt cuộc quyển tiểu thuyết kia là chuyện gì.

Nhưng cậu có thể khẳng định, Kiều An Ngạn đã dùng thủ đoạn nào đó phá hủy cuộc đời cậu, thậm chí mưu toan nhảy vào thay thế.

Lưng Cảnh Từ dựa vào tường, hốc mắt đỏ lên.

Hóa ra, cậu và Doanh Kiêu vốn là một đôi.


Cậu quay lại đây không phải ngẫu nhiên, cũng không phải trời cao trêu cợt, mà là số mệnh an bài.

Cảnh Từ bỗng nhiên cực kỳ nhớ Doanh Kiêu, cho dù đọc tin nhắn của hắn cũng được.

Cậu lục lọi lấy điện thoại di động ra, nhắn Wechat cho Doanh Kiêu.

Dưới gối có thứ gì đó khẽ rung lên, Cảnh Từ giật mình chợt nhớ đến điện thoại của Doanh Kiêu ở chỗ mình.

Cậu đưa tay lấy điện thoại, nắm trong tay chậm rãi vuốt ve.

Đã là chạng vạng tối, trong phòng ngủ không bật đèn, ánh sáng tối tăm, điện thoại màu đen gần như hòa thành một với bóng đêm.

Cảnh Từ cầm nó, không khỏi cảm thấy yên tâm.

Đây là thứ ngày ngày Doanh Kiêu đều phải dùng, dính hơi thở của hắn.

Bình tĩnh lại, Cảnh Từ mở khóa màn hình, ấn vào Wechat, muốn xóa đi tin nhắn mình vừa gửi.

Ánh mắt rơi xuống cột nói chuyện phiếm, ngoài ý muốn thấy nội dung liên quan đến mình trong tin nhắn cuối cùng của một nhóm chat.

【 Ông nội Hà của mi 】: Ngày nào mày cũng khoe ra như thế, anh Từ biết không?
Mặc dù đã cầm điện thoại Doanh Kiêu được mấy ngày, nhưng Cảnh Từ vẫn cố gắng không mở ra xem.

Cậu không tự chủ được mở đoạn chat, đọc tin nhắn trong nhóm, muốn nhìn xem Hà Chúc có ý gì.

Sau đó, một thế giới cậu chưa từng biết chậm rãi hiện ra trước mặt cậu.

Cảnh Từ nhìn thấy, mỗi một việc nhỏ đánh dấu sự phát triển của mối quan hệ giữa hai người, từng hành động cậu làm cho hắn đều được Doanh Kiêu khoe ra.
Trong câu chữ mặc dù vô cùng...!gợi đòn, lại có thể khiến người khác cảm nhận được cảm xúc vui sướng không kiềm chế nổi của hắn.

Cho tới nay, ở trước mặt những người bạn tốt nhất của hắn, hắn đều miêu tả bản thân mình như vậy sao?
Gương mặt Cảnh Từ nóng lên, nhập tên mình vào trong khung tìm kiếm, ấn mở từng cái một.

Khi thấy một thứ, đầu ngón tay của cậu nhất thời dừng lại.

Hóa ra, lần tụ hội đợt nghỉ cuối tháng kia không phải liên hoan lớp theo thông lệ như cậu tưởng, mà do Doanh Kiêu biết cậu không muốn về nhà, nên cố ý đề xuất.

Khóe mắt Cảnh Từ đỏ bừng, cậu giơ cánh tay che mặt lại, khóe môi lộ ra ngoài lại cong lên.

Một bên khác, trong phòng bao của Duyệt Vị Hiên, Doanh Kiêu từ chối bánh sinh nhật Hà Chúc đưa đến, bưng một bát canh vịt om dưa chua lên chậm rãi uống.

Đối diện hắn, Trịnh Khuyết vừa gặm đầu thỏ sốt cay, vừa nói: "Bia trong két chúng ta chỉ uống mấy bình, chỗ dư lại không biết có thể lùi không."
Bành Trình Trình mặt không biểu tình tiếp lời: "Hẳn là có thể."
Doanh Kiêu đưa mắt nhìn cậu ta: "Uống không hết thì chúng mày gọi lắm thế làm gì?"
Ở bên Cảnh Từ lâu, hắn cũng không nhận ra mình đã nhiễm một số thói quen của Cảnh Từ.

"Đừng nói nữa."
Nghĩ đến việc bọn họ suýt chút nữa nhầm lẫn ê chề, Hà Chúc không nhịn được bật cười: "Ban đầu bọn tao cho rằng mày với anh Từ chia tay, định rót mày chút rượu để moi thông tin."
Động tác Doanh Kiêu khựng lại, hiện tại hắn nghe không nổi loại lời này.

Dù cho bất đắc dĩ tạm xa nhau, hơn nữa có lý do bất khả kháng, hắn và Cảnh Từ quả thực đang tách ra, còn do hắn chủ động nói.

Hai chữ "chia tay" này, nghe một lần tổn thương một lần.

Hắn thả chén canh xuống, cụp mắt uống một ngụm bia: "Có bệnh à? Đang yên đang lành, tại sao bọn tao lại chia tay?"
"Vậy mày đột nhiên đổi chỗ ngồi làm méo gì?" Mấy ngày nay Trịnh Khuyết vẫn luôn tò mò, bây giờ mới vất vả chờ được cơ hội, lập tức tận dụng mọi thứ truy vấn: "Hơn nữa tối hôm đó mày cứ mặt nặng mày nhẹ chẳng thèm nói chữ nào."
Sau khi nói xong, đầu óc cậu ta bỗng nhiên chợt lóe: "Không phải đâu chứ, anh Kiêu, có phải mày đang cãi nhau với anh Từ không, cho nên học người ta bỏ nhà ra đi? Chờ anh Từ đến dỗ mày?"
Hà Chúc sặc miếng gà Cung Bảo trong miệng, suýt chút nữa phun vào mặt Bành Trình Trình.

Doanh Kiêu mở to mắt nhìn cậu ta: "Khiếu hài hước của mày có thể thấp như điểm thi của mày luôn hả?"
Hắn lại uống một ngụm bia, thản nhiên nói: "Trước khi mở miệng, mời xem vết chai trên tay phải mày.

Chó độc thân thì đừng nên mưu toan suy đoán tình thú giữa những người yêu nhau, được chứ?"
Trịnh Khuyết: "..."
Trịnh Khuyết bị hắn chọc giận đến nỗi suýt nữa thì nhồi máu cơ tim luôn mà vẫn cứng cổ, cười lạnh: "Haha, mày cứ mạnh miệng đi, dù sao tình huống cụ thể như nào bọn tao cũng không rành."
Hà Chúc ở bên cạnh điên cuồng gật đầu phụ họa: "Đúng, chính là cách nói này."
"Nói hay lắm, vỗ tay cho mày này." Doanh Kiêu thong thả xắn tay áo, để lộ vòng đôi trên tay, mỉm cười: "Có cần tao nhắc cho chúng mày nhớ, sao chiều nay chúng mày không đi xem phim được không?"
Trịnh Khuyết cứng họng, nói không nên lời.
Doanh Kiêu mỉm cười, cúi xuống tiếp tục ăn cơ.

Bành Trình Trình đột nhiên nói: "Có chuyện gì thì hẵng mở miệng, đừng tự lao đầu vào chỗ chết."
Hà Chúc ngạc nhiên: "Chết gì cơ?"

Bành Trình Trình hơi do dự nhưng vẫn nói: "Hôm trước nó vừa hỏi tao mấy cái đánh bạc qua mạng."
Lúc này, ngay cả Trịnh Khuyết vừa chịu một đòn giáng nặng nề cũng ngẩng lên lần nữa: "Anh Kiêu?"
"Nghĩ gì đấy, sao tao làm chuyện đó được? Chỉ là thấy tin tức thì thuận miệng hỏi câu thôi mà." Doanh Kiêu gắp một miếng cá nấu cải chua vào bát, nhân lúc ăn cơm, hắn cụp mắt che đi tia sắc lạnh bên trong.
Sau khi sống lại, chuyện Kiều An Ngạn không ngờ tới nhất hẳn là lưu lạc như đời trước.
Nhưng một trong hai thứ khó bỏ nhất trên đời này chính là cờ bạc, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Một khi đối mặt với cám dỗ, liệu Kiều An Ngạn có chống cự được không đây?
Doanh Kiêu nở nụ cười tà ác, cái này thì phải thử mới biết.
Vì bảy giờ còn phải quay lại tham gia tiết tự học tối nên mấy người cùng nhau ăn cơm xong cũng không lên kế hoạch gì khác.

Doanh Kiêu sang quán chuyên món Quảng Đông bên cạnh gọi hai con chim bồ câu nướng muối rồi mới quay trở về trường.
Sau đợt này Cảnh Từ gầy đi nhiều quá, phải bồi bổ thật kĩ mới được.
Sợ bồ câu nguội nên hắn đi hơi vội, không cẩn thận bị vấp.
Hà Chúc ở phía sau tặc lưỡi nói: "Anh Kiêu, không phải mày say rồi đấy chứ? Tửu lượng như này là không được rồi."
Không một ai được phép nói hắn "không được" ở bất kì phương diện nào.
Doanh Kiêu quay đầu, nghiêng đầu nhìn cậu bạn mập của mình: "Sao lại thế được, tao vẫn nhớ rõ mình thích Cảnh Từ mà."
Hà Chúc: "..."
Hà Chúc hít sâu một hơi, nhịn xuống loại xúc động muốn đánh người của mình, ném cho hắn một chữ: "Cút!!!"
Sau khi quay trở về trường, vốn dĩ Doanh Kiêu muốn lên phòng tìm Cảnh Từ.

Nhưng liếc nhìn đồng hồ, đoán chừng lúc này Cảnh Từ đã quay trở lại lớp rồi nên cũng quay bước, về lớp trước.
Hắn đoán không sai tí nào, quả nhiên là Cảnh Từ đang ngồi đọc sách ở vị trí của mình, nghe thấy tiếng động cũng không ngẩng lên.
Doanh Kiêu bước tới, cong ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn cậu: "Mang đồ ăn qua cho em, đi cùng anh một lát."
Bồ câu không phải đồ ăn vặt, quả thực không thể ăn trong lớp được.

Doanh Kiêu dẫn Cảnh Từ đến góc hành lang rồi mới mở hộp đồ ăn ra, đưa đũa cho cậu: "Biết em ăn tối rồi nên cũng không mua nhiều, ăn nổi không?"
Vốn dĩ lồng ngực Cảnh Từ có chút ê ẩm do ảnh hưởng bởi giấc mộng kia.

Nhưng giờ được hắn dỗ như vậy, tất cả lại trở nên ngọt ngào.
Ngay cả khi ra ngoài ăn mà Doanh Kiêu cũng nghĩ đến mình.
Cậu nhận lấy đôi đũa, nhẹ giọng: "Ăn được."
"Vậy thì tốt, mau ăn đi, chờ nguội là bị tanh đấy."
Cảnh Từ gật đầu, gắp một miếng thịt nhưng không ăn ngay mà ngẩng đầu hỏi Doanh Kiêu trước: "Anh muốn ăn không?"
Doanh Kiêu ăn no rồi, không muốn ăn tiếp nhưng ánh mắt lại dừng trên đôi tay cậu, sau đó đổi ý.
Có hai cửa dẫn vào tòa dạy học, một cửa chính, về cơ bản thì phần lớn học sinh đều đi cửa này.

Một cửa khác, chính là nơi Doanh Kiêu và Cảnh Từ đứng lúc này, vì thang lầu mờ tối nhỏ hẹp, cách xa cả căn tin và nhà vệ sinh nên hầu như không có người.
Doanh Kiêu nghiêng đầu nhìn về phía cầu thang, thấy không ai đi lên, lập tức lười biếng dựa vào vách tường, vô lại nói: "Muốn nhưng anh không muốn thò tay vào."
Cảnh Từ đối diện với ánh mắt ngập ý cười của hắn, lập tức hiểu ý.
Cậu không từ chối mà chọn miếng ít xương nhất, vừa đưa đũa đến bên miệng Doanh Kiêu mà vành tai vừa hồng thấu.
Làm thì vẫn làm nhưng Cảnh Từ có hơi mất tự nhiên, tìm lời để nói: "Anh, không phải mấy anh đi ăn đồ cay Tứ Xuyên à?"
"Ừ." Doanh Kiêu cúi đầu, nhanh chóng ăn miếng thịt bồ câu, mơ hồ bảo: "Tiệm này ở kế Duyệt Vị Hiên, anh tiện ghé."
Cảnh Từ ấm áp trong lòng, cũng gắp một miếng cho vào miệng.

Doanh Kiêu nói hắn lười động tay vào, Cảnh Từ cũng tin là thật.

Thấy hắn ăn gần xong rồi thì giơ nắp hộp lên: "Anh nhả vào đây..."
Vừa đúng lúc Doanh Kiêu giơ tay lên, tay hai người lập tức chạm vào nhau.
Doanh Kiêu sầu não tự mắng một tiếng, lập tức bước về sau một bước, đau lòng hỏi: "Là anh do anh bất cẩn, có đau không?"
Cảnh Từ không nói gì cả, cậu nhìn chằm chằm tay mình.

Hồi lâu sau, cậu chợt ngẩng đầu lên: "Hình như, hình như không còn đau như vậy nữa."
Mấy ngày nay không có bài kiểm tra nào, chắc chắn không phải vì mảng sự nghiệp công danh mà ở bên phía tình cảm.

Doanh Kiêu như trút bỏ được tảng đá vướng mắc trong lòng, xem ra mình đoán không nhầm.
Chẳng lẽ Cảnh Từ thấy gì trong điện thoại mình à?
Hắn còn đang nghĩ thì Cảnh Từ đã kích động lao tới nắm lấy tay hắn: "Thử lại lần nữa."
Doanh Kiêu nhanh nhẹn né ra: "Được rồi, chờ..."
"Anh," Cảnh Từ ngước mắt ánh mắt cầu xin lên nhìn hắn, mềm giọng nói: "Thử một chút thôi mà, cho em thử chút thôi, thực sự không còn đau như vậy nữa rồi mà."
Ngày thường chỉ cần Cảnh Từ hơi ngoan chút thôi Doanh Kiêu đã chịu không nổi rồi, huống chi còn làm nũng như vậy.
Hắn thực sự không từ chối được, đưa một tay ra: "Nói rồi đó, chỉ một chút thôi."
Cảnh Từ lập tức gật đầu, gấp không chờ được mà chạm vào.
Không sai, nếu trước đây hai người tiếp xúc, cơn đau như cắt da cắt thịt thì giờ đây chỉ tựa như té ngã rồi xước da mà thôi, hoàn toàn có thể chịu được.
Ánh mắt Cảnh Từ sáng lấp lánh, vui đến nỗi nói không rõ lời: "Là thật này anh, thực sự!"
"Biết rồi." Mặc dù cậu nói như vậy nhưng Doanh Kiêu vẫn không dám chạm vào cậu.

Thực sự Cảnh Từ có quá nhiều tiền án, khiến hắn không thể không cẩn trọng.

Hơn nữa Doanh Kiêu không muốn cậu đau dù chỉ là một chút.
Hắn rút tay ra: "Buông tay trước đã, không nghe anh nữa à..."
Doanh Kiêu còn chưa nói hết lời thì sau lưng vang lên một giọng nam quen thuộc: "Hai đứa đang làm cái gì đấy?"
Hôm nay ông đậu xe ở gần cửa ngách của tòa nhà nên đi lên từ lối bên này.

Ai ngờ vừa bước lên tầng ba đã đụng phải cảnh hai người tay trong tay như này.
Nếu là trước đây thì thầy Lưu cũng chẳng nghĩ gì nhiều.

Nhưng từ lúc thấy thư tình Kiều An Ngạn viết cho Doanh Kiêu ở kì trước, ông mới nhận ra có đôi lúc giữa con trai với con trai cũng cần phải để ý.
Huống chi hai người này còn không phải nắm tay một cách đơn thuần mà là mười ngón đan xen giữa chốn vắng vẻ, thực sự quá mập mờ.
Hai người ngẩn ra, quay đầu lại cùng một lúc, đối diện với ánh mắt giận dữ của thầy Lưu.
Nhịp tim Cảnh Từ lập tức gia tốc, cả người đều cứng lại.

Vào lúc mấu chốt, cậu không kịp nghĩ mà lập tức đứng ra chắn trước người Doanh Kiêu: "Thầy, em..."
"Thầy ơi," Doanh Kiêu khẽ rút tay ra, cắt lời cậu: "Em xin lỗi, em sai rồi."
Đầu óc thầy Lưu ong ong như bị gõ, loạn hết cả lên, ông nhịn cơn giận trong lòng xuống, sầm mặt hỏi: "Em sai ở đâu?"
Vẻ mặt Doanh Kiêu không đổi, vô cùng tự nhiên, thở dài nói: "Em hẳn là nên cố gắng học tập chăm chỉ đến nơi đến chốn chứ không nên bị tư tưởng phong kiến mê tín dị đoan đầu độc, để tiếp thêm vào ngọn lửa hi vọng cho kì thi tiếp theo, gửi gắm tất cả vào thứ bàng môn tả đạo như xin lấy vía học thần."
Thầy Lưu: "...".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận