Xuyên Thành Cô Vợ Vượng Phu của Nam Xứng

Editor + beta: Tiểu Bạch Liên Hoa
Nguyễn Du Du và Trần Mân cùng được đưa xuống phòng y tế.
Hai người đều bị thương ngoài da. Nguyễn Du Du bị sưng một mảng trên mặt, vừa hồng vừa tím. Trần Mân thì thảm hơn một chút, lúc nãy té ngã bị đá sỏi của sân thể dục trên mặt bị trầy xước không ít, lại thêm trên eo bị Nguyễn Du Du đá cho một quyền, đau đến kêu cha gọi mẹ.
Thẩm Mộc Dương khóc không ra nước mắt, cảm thấy hắn lần này xong rồi, chị dâu nhỏ ngay trước mắt mà không trông coi cẩn thận, khẳng định ông nội và anh hai sẽ lột da hắn. Chỉ cần tưởng tượng đến những ngày thê thảm trong tương lai, Thẩm Mộc Dương hận không thể lập tức xông đến xử Trần Mân ngay tại chỗ.
Cố tình Trần Mân một bên la to như heo bị chọc tiết: “huhu, mặt của tôi, Nguyễn Du Du cô dám huỷ dung tôi! Aaaaaa, máu, Nguyễn Du Du tôi liều mạng với cô.”
“Đó là máu mũi.” Bác sĩ một bên lạnh lùng chặt một câu, nhanh gọn giúp cô ta xử lý.
Trần Mân lôi di động ra điên cuồng bấm bấm, khóc lóc gào thét: “Ba, mau tới, con bị người ta đánh, bị hủy dung rồi, huhu….”
Thấy Trần Mân kêu người lớn trong nhà, Thẩm Mộc Dương cũng lấy di động ra, do dư một chút.
Nguyễn Du Du nhìn qua, thấy ý định của Thẩm Mộc Dương liền lắc đầu, ý bảo hắn không cần phải nói cho Thẩm Mộc Bạch. Cô bị thương cũng không nghiêm trọng, không cần để Thẩm Mộc Bạch lo lắng.
Chủ nhiệm lớp nghe tin chạy đến, nhanh chóng đuổi những người hóng chuyện ra khỏi phòng y tế, học sinh trở lại tiếp tục huấn luyện. Thẩm Mộc Dương không muốn đi, liền ở lại bên ngoài phòng y tế.
Mặc dù chị dâu nhỏ không cho hắn gọi điện thoại, nhưng việc này không có khả năng giấu được, nếu hắn chậm trễ không báo hậu quả càng nghiêm trọng.
“Anh,…. Cái kia,…… Chị dâu nhỏ…… bị thương rồi, đang ở ở phòng y tế của trường xử lý, không, không nghiêm trọng lắm! Chính..Chính là thoạt nhìn…..” Thẩm Mộc Dương còn chưa nói xong, điện thoại liền cắt đứt.
Thẩm Mộc Dương trợn mắt há mồm mà nhìn di động, nửa ngày chưa kịp phản ứng lại, anh hai đây là….. không tính quản chuyện này sao.
Chủ nhiệm lớp đang kiên nhẫn làm công tác tư tưởng, giải quyết trong hòa bình. Với ông ta ai đúng ai sai không quan trọng, chỉ cần dàn xếp ổn thỏa thì sẽ không ảnh hưởng tới danh tiếng của ông ta. Vốn dĩ chủ nhiệm khoa muốn hòa giải hai bên chỉ là vô ý ngộ thương, nhưng có người thì không muốn vậy.
“Cái gì mà ngộ thương chứ! Lão sư, thầy nhìn đi, mặt của em, huhu, là Nguyễn Du Du cố ý, cô ta không những muốn hủy dung em, còn đá một cước vào eo, đây là cố ý chứ ngộ thương cái gì.”
“Lúc đó em nhớ nhầm động tác, chẳng may đứng không vứng nên ngã về phía Nguyễn Du Du, cô ta rõ ràng thấy rõ vậy mà không tránh ra, còn đá em một quyền nữa.”
Nguyễn Du Du một bên dùng túi chườm đá chườm bên mặt bị thương, mắt hạnh tràn đầy tức giận, “Động tác xoay người đá chân là động tác liền, tôi cũng không phải cao thủ võ thuật gì đó, chân đã phóng ra rồi sao có thể phản xạ mà thu lại kịp. Nhưng ngược lại là cậu, động tác đó vốn dĩ không cần vung tay, chỉ nhớ nhầm thôi thì có thể làm mặt tôi sưng đến mức này sao, đứng không vững nhào vào người khác mà có thể dùng lực làm người ta bị thương, ai có thể tin đây là vô ý chứ, cậu cũng thật lợi hại.”
Chủ nhiệm lớp một trận đau đầu, hai người ai cũng nói mình vô tình còn đối phương là cố ý, đã vậy còn không ai chịu nhượng bộ.
Chân tướng thì ông ta có thể nhìn vào tình hình đoán ra. Có khả năng là Trần Mân mượn cơ hội đánh Nguyễn Du Du, Nguyễn Du Du thuận thế đá trả lại một cái. Kết luận ra thì vẫn là đánh nhau, đây chính là kết quả ông ta không muốn nhất.
Chủ nhiệm lớp xụ măt, “Các em biết đánh nhau trong trường học có hậu quả như thế nào không, chưa đọc qua nội quy của trường sao, nặng thì cưỡng chế thôi học, nhẹ thì đình chỉ học một học kỳ. Nếu các em không chịu giảng hòa, một hai đòi làm cho ra nhẽ, vậy tôi cũng không giúp gì được cho các em, đến tột cùng muốn xử lý như thế nào thì chờ kết quả của ban hội đồng đi.”

Trần Mân và Nguyễn Du Du đều trầm mặc.
Ai cũng không muốn bị xử phat, Nguyễn Du Du càng lo lắng, mãi mới có cơ hội được đi học liền như vậy mất đi.
Chủ nhiệm lớp thấy hai người buông lỏng, liền hạ giọng , “Trần Mân, Nguyễn Du Du xác thật là không cố ý, em thấy đúng không.”
Trần Mân cắn răng gật đầu.
Chủ nhiệm lớp lại quay qua Nguyễn Du Du, “Nguyễn Du Du, Trần Mân xác thật là đứng không vững, cũng không phải cố ý, em cảm thầy đúng không.”
Nguyễn Du Du bỏ túi chườm đá xuống, lông mi dài chớp chớp vài cái, cánh môi hồng nhuận cuối cùng chấp nhập nhẹ nhàng “ân” một tiếng.
Thấy hai người “giải hòa” thành công, chủ nhiệm lớp cũng nhẹ nhàng thở ra, nếu hai người không chịu nhượng bộ, lát nữa phụ huynh hai bên tới thấy con mình đứa thì bị thương đứa thì ủy khuất ngồi một góc, khẳng định ông ta có phân thân cũng không thể can ngăn được. Chỉ cần mấy đứa nhỏ không nháo thì phụ huynh cũng sẽ không làm căng.
Bên ngoài phòng y tế truyền đến âm thanh kinh hỉ cũng thấp thỏm của Thẩm Mộc Dương: “Anh hai, anh tới ----”
“Phanh----“ một tiếng, cửa phòng y tế bị đẩy ra, Thẩm Mộc Bạch tiến nhanh vào.
Đôi mắt đen thuần một mảnh lạnh lẽo, môi mỏng hơi mím lại, Thẩm Mộc Bạch ai cũng không thấy, đi thẳng một đường đến chỗ Nguyễn Du Du, ngón tay thon dài nắm lấy túi chườm đá trên mặt cô, nhẹ nhàng kéo ra.
Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chỗ bị thương kia, âm thanh Thẩm Mộc Bạch cũng thực nhẹ, trầm thấp không nghe ra hỉ nộ: “Đau không?”
Nghe hắn hỏi, vành mắt Nguyễn Du Du có chút hồng, mặc kệ lúc nãy có bao nhiêu bình tĩnh, thấy hắn xuất hiện trong lòng lại có chút ủy khuất.
Cô lắc đầu, “Lão sư nói, đánh nhau ẩu đả sẽ bị đình chỉ học, cho nên, chúng tôi giải hòa rồi.”
Thẩm Mộc Bạch nghiêng đầu nhìn Trần Mân cùng chủ nhiệm lớp đang đứng một bên.
Đôi mắt sâu thẳm không gợn sóng, âm trầm lạnh lẽo, Trần Mân không tự chủ được mà co rúm lại, trong lòng chủ nhiệm lớp cũng có chút bất an.
Thẩm Mộc Bạch đem túi đá chườm lại lên mặt Nguyễn Du Du, nhẹ giọng nói : “Không sao, đừng sợ, có tôi ở đây rồi.”
Hắn rất hiểu ý của chủ nhiệm lớp, chuyện lớn thì biến thành chuyện nhỏ, mà đã là chuyện nhỏ thì bỏ qua coi như không có gì xảy ra, đây chính là thủ đoạn thường dùng của các giáo viên, bọn họ không hi vọng lớp mình quản lý lại xảy ra tai tiếng gì.
Tốt, trên đời này cũng phải chỉ có một con đường để đi, Trần Mân không xin lỗi vậy để Trần gia tới bồi tội vậy. Chủ nhiệm lớp chỉ nói vợ hắn cùng đối phương hòa giải, lại không có nói hắn phải đi hòa giải với Trần gia.
……..

Bởi vì Nguyễn Du Du cùng Trần Mân đều chịu bắt tay “giảng hòa”, lại có chủ nhiệm lớp trấn an, ba của Trần Mân tới đón người cũng không làm loạn, chỉ liếc nhìn Thẩm Mộc Bạch một cách khinh thường rồi đưa con gái đi.
Thẩm Mộc Bạch cũng không muốn ở lại đây lâu, trực tiếp mang Nguyễn Du Du về nhà.
Thẩm Mộc Dương từ bên ngoài phòng y tế chạy vào, còn chưa kịp hỏi thăm đã bị Thẩm Mộc Bạch liếc cho một cái lạnh sống lưng.
Thẩm Mộc Dương : “…..”
Xong rồi, toang thật rồi, chỉ cần nhìn nửa con mắt cũng biết anh trai có bao nhiêu tức giận, chờ lo cho chị dâu nhỏ xong xuôi, hẳn là ngày chết của hắn đã tới.
Thẩm Mộc Bạch trực tiếp lái xe đưa Nguyễn Du Du về nhà, dọc đường đều không có nói nửa lời, đôi mắt sâu thẳm một mảnh chăm chú nhìn phía trước.
“Cái kia, Thẩm tiên sinh….” Tuy rằng cái gì hắn cũng chưa nói, nhưng Nguyễn Du Du biết hắn tức giận rồi, liền thành thật đem quá trình tóm tắt kể lại một lần: “Sự việc hôm nay cũng không có gì to tát lắm, tôi cũng không chịu thiệt, Trần Mân không nhưng té trầy mặt mũi, còn bị tôi đá vào bụng, ăn đau không ít.”
Thanh âm cô mềm mại, nhu nhu, không nghe ra là có giận hay không, nhưng trong lòng Thẩm Mộc Bạch có chút không thoải mái, cô như vậy sau này sẽ rất dễ bị bắt nạt.
“Du Du, Trần Mân là cố ý.”
“Cô ấy đương nhiên là cố ý!” Nguyễn Du Du hơi cao giọng, đôi mắt xinh đẹp to tròn, bên trong ẩn ẩn ủy khuất, “Nhưng mà lão sư cũng đã ra mặt rồi, hơn nữa cũng đã giảng hòa xong xuôi, mọi chuyện chỉ có thể như vậy.”
“Du Du, cách giải quyết vấn đề không chỉ có một,nếu cô ta không xin lỗi, vậy để Trần gia thay cô ta xin lỗi?” Thẩm Mộc Bạch nhàn nhạt nói, mắt không gợn sóng.
“Nhưng tôi còn chưa có cái năng lực ấy.” Nguyễn Du Du héo héo
“Có chồng em làm chỗ dựa, em còn sợ sao?
Nháy mắt mặt Nguyễn Du Du liền đỏ bừng, hiển nhiên không bắt đúng trọng tâm trong lời nói kia của Thẩm Mộc Bạch, đầu óc đã bị chữ “chồng” kia làm cho hỗn loạn.
(Bản edit được đăng duy nhất tại wattpad white-lotus1910 Tiểu Bạch Liên Hoa. Vui lòng không đem bản edit đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của chính chủ.Chân thành cảm ơn)
Thẩm Mộc Bạch thấy cô gái nhỏ thẹn thùng, tâm tình cũng thả lỏng không ít, xem ra vợ hắn đang ngưỡng mộ năng lực của hắn đây.
Thẩm Mộc Bạch nhấc khóe môi, vui sướng dần tràn trên mặt, nghĩ nghĩ muốn thưởng chút gì đó cho con thỏ nhỏ của hắn, “Tối nay em muốn ăn gì?”
“Ăn sao….” Nguyễn Du Du nghĩ nghĩ, “Muốn ăn kem, ăn bánh kem nữa, còn muốn ăn sủi cảo chiên, muốn ăn vịt quay.”
“Mang tới đây một phần vịt quay, một cái bánh kem cỡ trung bình, ……”

……………….
Nguyễn Du Du không tự vẽ cho mình một lá bùa dưỡng thương, vết thương của cô ở trên mặt, lúc xảy ra chuyện có rất nhiều người thấy được, nếu ngày hôm sau đi học mà trên mặt không có một dấu vết gì, chẳng phải sẽ gây ra nghi ngờ sao. Có điều, bùa mỹ nhan dưới gối cũng có tác động không ít, xanh tím trên mặt cũng giảm đi không còn đáng sợ nữa.
Không nghĩ tới, vì chuyện này mà làn sóng tranh ngôi vị hoa hậu giảng đường lại một lần nữa biến động.
Có người đem ảnh chụp mặt Nguyễn Du Du bị thương sưng một bên má đăng lên, “Mọi người nhìn đi, phấu thuật thẩm mĩ mà bị đánh sưng lên đến mức này, mặt mũi làm gì còn hình dáng nữa, vậy mà mặt cô ấy vẫn bình thường, hôm nay đi học cũng bớt sưng không ít, chứng tỏ làn da đặc biệt khỏe mạnh!”
Một người qua đường vào bình luận: “Đúng đúng, bị thương mà còn khôi phục nhanh như vậy thì trắng lên tính là gì, trên đời này thiếu gì , mấy cô gái không bắt nắng thì có đen cũng sẽ trắng lại nhanh chóng thôi.”
“Đúng đó, mấy bạn nữ lớp tôi cũng đặc biệt trắng đó.”
“Không phải tôi suy đoán sâu xa, nhưng cái này mắt thường cũng có thể thấy, nói không chừng cái người tung tin cô bé năm nhất kia phẫu thuật thẩm mỹ đoán chừng là vì giành dựt cái chức hoa hậu giảng đường kia.”
Chu Dung Dung vốn dĩ muốn dắt mũi dư luận để hạ bệ Nguyễn Du Du, hiện tại thì hay rồi, bọn họ đã nhận ra, cô ta không thể xuống tay được nữa. Bây giờ chỉ có cô ta cùng Nguyễn Du Du tranh đoạt chức hoa hậu giảng đường này, nếu bây giờ hành động nữa thì chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Mắt thấy bình chọn một lần nữa nghiêng về phía Nguyễn Du Du, Chu Dung Dung thật là hận chết Trần Mân, vì cái gì mà phải một hai đi gây sự chứ, làm hại kế hoạch của cô đổ bể.
Trần Mân mấy ngày sau đều không đi học, vừa lúc kiếm cớ bị thương để trốn tránh huấn luyện.
Nguyễn Du Du thì vẫn đi đều đều, bạn học tới hỏi thăm không ít, mọi người đều có mắt, sự tính lúc ấy xảy ra quá nhanh chưa ai kịp định thần, nhưng bình tĩnh lại kết hợp với thái độ của cả hai, ai đúng ai sai liến rõ.
Huấn luyện quân sự kết thúc vừa lúc là tới Trung Thu, cuối tuần được nghỉ ba ngày liền.
Nguyễn Du Du vừa kịp chuẩn bị xong cho Thẩm Mộc Bạch sợi dây chuyền để đeo bùa.
Vì muốn vừa ý nhất, Thẩm Mộc Bạch để Nguyễn Du Du đeo cho hắn, áo sơ mi cũng cởi ra mấy nút, lộ ra vòm ngực cường tráng.
“Ừm, Du Du… kéo lên ngắn hơn chút đi” Vì Thẩm Mộc Bạch cao nên Nguyễn Du Du phải đứng lên ghế đằng sau hắn, cẩn thận chỉnh sợi dây chuyền.
Có điều, Nguyễn Du Du nữa ngày không nhúc nhích.
Ánh mắt Thẩm Mộc Bạch nhìn qua gương, rơi trên mặt cô gái nhỏ đang phát ngốc ở đằng sau, đầu cô hơi cúi xuống, mắt đăng nhìn chằm chằm vào vòm ngực của hắn, sau đó lại di chuyển ánh mắt lên xương quai xanh.
Nhìn nhìn, mặt cô gái nhỏ có chút hồng hồng, lông mi dài dài chớp chớp, tầm mặt lại dịch chuyển lên tới yết hầu của hắn.
Thẩm Mộc Bạch tự nhủ không nên cử động, nhưng hầu kết vẫn không tự chủ được lăn lộn vài cái.
Nguyễn Du Du tựa hồ bừng tỉnh, đứng thẳng người, giương mắt lên nhìn liền đối diện với tầm mắt của Thẩm Mộc Bạch ở trong gương.
“Oanh------” mặt Nguyễn Du Du lập tức muốn đỏ ra máu.
Thẩm Mộc Bạch cười khẽ một tiếng, thấp giọng hỏi: “Du Du, đẹp không?”

Màu đỏ đã lan tận tời mang tai, Nguyễn Du Du cũng không dám đối diện với hắn nữa, mắt chăm chăm nhìn bùa ngọc trên sợi dây chuyền.
Âm thanh trầm thấp của Thẩm Mộc Bạch lại truyền đến, nhè nhẹ mà mê hoặc, “Nếu em thích, sau này lại cho em coi nhiều hơn.”
Nhận ra ý tứ trong lời của hắn, Nguyễn Du Du hận không thể đào ngay một cái lỗ để chui xuống, thật ngại chết mà.
Máy móc chỉnh lại sợi dây chuyền, cô liên đâm thẳng về phòng, tựa như đằng sau có ma vậy, nhìn con thỏ nhỏ chạy trối chết như vậy, tên sói xám vô cùng thỏa mãn mà cười xấu xa.
Vốn tưởng rằng con thỏ thẹn thùng vào hang rồi sẽ không dám ra nữa, không nghĩ tới nghe mùi thức ăn cô liền chui ra rồi.Có điều khuôn mặt vẫn đỏ bừng, tay chân vẫn còn hoảng loạn.
Tính toán ăn cơm xong liền đi thăm Thẩm lão gia tử, nhưng chưa kịp dùng bữa thì ông đã gọi điện tới rồi, hai người lại đổi thành tới biệt thự của ông nội ăn trưa.
…………….
Lão gia tử không chỉ gọi cho bọn hắn tới, còn gọi điện kêu cả Thẩm Mộc Dương tới.
Thẩm Mộc Dương cắn răng do dự nửa ngày, tính, đằng nào cũng phải luận tội, chết ngắn còn hơn chết dài, nghĩ vậy liền lấy hết can đảm lái xe đi.
Tới cửa vừa đúng lúc gặp Thẩm Mộc Bạch cùng Nguyễn Du Du, chân Thẩm Mộc Dương liền mềm nhũn: “Anh hai, chị dâu nhỏ…..”
Thẩm Mộc Bạch cười một tiếng.
Thẩm Mộc Dương cười gượng, “Hắc Hắc, cái kia…. Em, em đi trước xem ông nội.”
Hắn chạy vọt vào trong nhà, vừa chạy vừa kêu, “Ông nội, con tới rồi nè! Anh hai cũng tới rồi! Chị dâu nhỏ cũng tới rồi! Ông, người nhanh lên a!”
Lão gia tử chậm rì rì từ phòng ngủ đi ra, “Kêu cái gì mà kêu, ồn chết đi được, ta tay chân già yếu rồi, nhanh kiểu gì được!”
Thẩm Mộc Dương liền nhào qua, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Thẩm lão gia tử, “Ông nội, con đỡ ông là được a.”
“Sao lúc này phản ứng đột nhiên lanh lẹ vậy” ông nội Thẩm cười một tiếng.
Thẩm Mộc Dương liền nổi da ga, xong rồi xong rồi.
┬─┬ノ( º _ ºノ) ⁄(⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄Σ>―(〃°ω°〃)♡
Hè nhô, tui trở lại r đây :3
Mấy mỹ nữ thấy cách edit của tui thế nào, có khó hiểu k, góp ý cho tui nhé.(•ω•)♥~♥~
PS: mới lấy lap zìa nên edit xong tui up liền, ch kịp beta nữa, có sai chính tả ở đâu nhắc tui để sửa nha, iu nhìu (・´з'・)
Góc spoil: ch kịp đọc nên k có spoil nha:vv tui nhảy hố vs mn. Nhưng cũng đoán chắc chương sau a Dương ăn hành r :))))


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận