Xuyên Về Năm 80 Làm Tiểu Kiều Thê


Triệu Hương Vân thở không ra hơi đi theo sau Giang Vệ Dân.

Không thể không nói, người đàn ông này đi đường không phải nhanh bình thường.

Triệu Hương Vân nửa ngày cũng không theo kịp tốc độ, hướng về phía Giang Vệ Dân nói“đồng chí Giang Vệ Dân, cậu có thể đi chậm lại một chút không, cậu đi nhanh quá tôi không theo kịp!”Giang Vệ Dân không có trả lời lại lời của Triệu Hương Vân, nhưng cước bộ bước chân đã chậm lại.

Cậu ta trước tiên là đi đến truồng nuôi lợn, lấy giỏ trúc, sau đó lấy con dao rựa chuyên dùng để cắt cỏ lợn.


Đây chính là công cụ duy nhất của đội sản xuất không cần đăng ký trong danh sách đồ sắt.Những năm trước bởi vì luyện thép, nhà nhà, hộ hộ phải chuẩn bị nồi sắt, tất cá đồ bằng sắt trong nhà đều được đem ra để luyện thép rồi.Vì vậy tất cả lưỡi liềm, xẻng, dụng cụ nhà nông, các nhà đều không có, đều thuộc quản lý của đội sản xuất.Buổi sáng khi đi làm việc thì đến đội sản xuất lĩnh, lúc tan làm thì đem công cụ trả lại chỗ cũ.

Tay cầm dao rựa, lưng thì đeo giỏ trúc lớn, khóe mắt Giang Vệ Dân không cẩn thận nhìn về phía Triệu Hương Vân, phát hiện Triệu Hương Vân cũng lấy một cái giỏ trúc không nhỏ.

Xem ra cũng chuẩn bị đi làm việc.

Giang Vệ Dân nhịn không được cau mày.“đi thôi! Sao lại dừng lại!” Triệu Hương Vân thúc giục.Lúc này Giang Vệ Dân mới tiếp tục đi về phía núi.

Đối với việc Triệu Hương Vân đeo một cái giỏ trúc, Giang Vệ Dân thực ra cũng rất kinh ngạc.

Trước đây rất lâu cậu đã nghe nói Triệu Hương Vân từ trước tới này không hề làm việc.

Người khác thì đang làm việc, còn cô thì lại tìm chỗ để nghỉ ngơi.

Giang Vệ Dân không hề ghen tị, hay là tức giận, người khác muốn làm gì thì đó là việc của họ.Cậu cảm thấy, người bên cạnh mình, hình như không giống với trước đây.


Cùng là một người, nhưng ánh mắt trở nên rất sáng, lúc cười lên, còn...còn có chút xinh đẹp!Triệu Hương Vân mặc dù mập, nhưng Trần Ngũ Nguyệt trông rất đẹp, cô ấy được di truyền từ Trần Ngũ Nguyệt, ngũ quan rất đẹp, nhưng cũng có câu nói, một trắng giấu trăm xấu, một mập hủy tất cả.

Hơn nữa Triệu Hương Vân không chỉ mập mà còn đen!Vì vậy có thể phát hiện ra vẻ đẹp của cô ấy, không phải là một việc dễ ràng.

Trong lúc Giang Vệ Dân thất thần thì họ đã đi đến chân núi, một mảnh cỏ lợn mọc um tùm,Không khí trong núi đối với Triệu Hương Vân mà nói mười phần trong lành.

Cô một bên thì hít thở không khí trong lành, một bên thì dùng vải bọc bàn tay lại, cúi người xuống liền bắt đầu điên cuồng nhổ cỏ.

Triệu Hương Vân một chút cũng không ngừng tay, không giống một chút với lời của mọi người là một người lười biếng, không hề giống với một cô gái nhõng nhẽo.Triệu Hương Vân chỉ mới làm việc một lúc đã mồ hôi đầy đầu, cả người như mới từ trong nước vớt ra, không ngững thở gấp.Giang Vệ Dân đến đội sản xuất cũng được một thời gian rồi, từ trước tới nay chưa từng gặp qua người nào làm việc như vậy, không hề có một chút nào giống với đang làm việc, mà giống với đang liều mạng!“Dao rựa đưa cho cô, dùng dao thì sẽ nhẹ nhàng hơn một chút!” Giang Vệ Dân lần đầu mở miệng chính là muốn đưa dụng cụ cho Triệu Hương Vân.Triệu Hương Vân cự tuyệt, “không cần đâu! Tôi chính là làm việc như vây!”Dùng tay, tốn sức lực, ra mồi hôi sẽ nhiều, gầy xuống cũng sẽ nhanh.Giang Vệ Dân không hề biết cô ấy đang nghĩ gì, đột nhiên, cậu nhớ tới vụ náo động ngày hôm qua.

Triệu Hương Vân bởi vì Tô Hưng Hoa có đối tượng mà đi nhảy sông.


Cô ấy vì việc này, nên mới thay đổi cả con người?Giang Vệ Dân nghĩ như vậy, liền không nhịn được mà bắt đầu cau mày.

Cậu không để ý tới Triệu Hương Vân nữa, cầm dao rựa, cũng bắt đầu làm việc.

Tốc độ làm việc của Giang Vệ Dân nhanh hơn nhiều so với tốc độ của Triệu Hương Vân.Triệu Hương Vân chưa nhổ được nửa giỏ trúc, thì Giang Vệ Dân đã chuyển sang giỏ thứ hai rồi.

Hai người ai cũng không nói chuyện, không khí cũng không tốt, cũng không xấu.Đột nhiên Triệu Hương Vân hét lên một tiếng lớn......


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận