Xuyên Về Thập Niên 80 Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời


Trương Hiểu Dung nhìn con gái đang mang vẻ mặt thất vọng, trong lòng cảm thấy hoảng sợ không nói nên lời.
Khuôn mặt của một cô bé 13 tuổi lẽ ra phải đầy vẻ trẻ con.
Nhưng Mộc Dương thì không.
Trương Hiểu Dung mở miệng nói: "Dương Dương, mẹ làm việc này là vì muốn tốt con thôi."
Mộc Dương vừa nghe được những lời này, không khỏi cảm thấy tức giận và tủi thân.
Cô thấy gia đình này đặc biệt nực cười.
Mộc Dương mỉa mai nói: "Vì lợi ích của Dương Dương? Vậy bà nói cho tôi biết thế nào là tốt? Cả đời chung sống với một kẻ ngốc vẫn là tốt sao, hay là làm bảo mẫu phục vụ một kẻ ngốc suốt ngày?"
"Hay là cả đời không thể ngóc đầu lên được?"
Miệng của Mộc Dương luôn rất gay gắt như vậy.
Kỹ năng này được phát triển khi cô còn là một con rối.
Châm chọc những điều cấm kỵ nhất trong tâm lý đối phương, tiết lộ những điều đối phương ít muốn bộc lộ nhất, khiến người ta tức giận đến mức không nói được gì.
Khiến ai nấy đều phải sợ cô.
Cô muốn tìm lại công lý cho Mộc Dương đã chết, cô luôn cảm thấy tức giận và thất vọng thay cho cô gái này.
Trương Hiểu Dung vẫn im lặng, càng giải thích càng cảm thấy bất lực.
Nhìn bộ dáng của Trương Hiểu Dung, Mộc Dương đột nhiên cảm thấy mình đã dùng sai phương pháp.


Cô không phải cô bé đó, cô không cần chất vấn đối phương như vậy.

Nếu thực sự muốn công lý, cô phải làm điều gì đó phù hợp hơn.
Nói không như vậy đều chả có ích gì.
Mộc Dương cảm thấy đầu có chút đau.
Lập tức giơ tay lên xoa đầu.
Kết quả là thở hổn hển trong đau đớn.
Trương Hiểu Dung nhảy dựng lên, vội vàng nói: “Dương Dương, đừng chạm vào vết thương, vừa mới băng bó, chạm vào sẽ lại chảy m.á.u đó, dễ để lại sẹo.

Con là con gái, dính sẹo trên mặt thì biết phải làm sao?"
Miệng Mục Dương phản ứng nhanh hơn não, không cần suy nghĩ mà vặn lại: Dù sao cũng chỉ cưới một kẻ ngốc, còn quan tâm có để lại sẹo hay không làm gì? Bà đang đùa tôi à?”
Nói xong những lời này, Mộc Dương đột nhiên cảm thấy rất lạ.
Cô thực sự bị tổn thương.
Mộc Dương sửng sốt mấy giây, sau đó đột nhiên đứng dậy, lao tới trên bàn, cầm lên một chiếc gương nhựa nhỏ đặt trên đó.
Khuôn mặt trong gương là khuôn mặt của một cô bé 13 tuổi.
Rõ ràng không phải là khuôn mặt mà một phụ nữ 30 tuổi có.
Mộc Dương có thể nhìn thấy cô bé trong gương có lông mày, mắt, mũi, miệng giống hệt mình.
Nhưng cũng không giống hoàn toàn vì khuôn mặt 13 tuổi kia vô cùng gầy gò vàng vọt.
Trông như bị suy dinh dưỡng vậy, nên rõ ràng không giống khi cô 13 tuổi chút nào.
Mộc Dương sờ lên mặt mình, sau đó sờ lên băng gạc trên đầu.
Sau đó Mộ Dương nhớ tới bộ phim truyền hình nổi tiếng "Bộ Bộ Kinh Tâm”.
Rồi cô nhớ lại cảnh tượng trong cơn ác mộng.
E rằng bọn họ không phải những kẻ giả làm họ hàng để lừa tiền cô thật.
Mà thái độ hiện tại của Trương Hiểu Dung...
Sau đó Mộ Dương đột nhiên muốn chửi bới.
Đang từ người có khối tài sản khổng lồ và có cổ phần lớn nhất trong công ty niêm yết đột nhiên trở thành một kẻ nghèo khổ không đủ tiền ăn, còn sắp bị đem đi bán đến nơi.
"Dương Dương——" Giọng nói của Trương Hiểu Dung từ phía sau vang lên.
Giọng nói của Trương Hiểu Dung nghe có chút đáng thương, nhưng vẫn bao hàm trong đó sự quan tâm.
Mộ Dương quay người trừng mắt nhìn nàng: “Đừng nói nữa!”
Lúc này Mộc Dương có chút tức giận.

Trương Hiểu Dung thật sự không dám nói nữa.
Trương Hiểu Dung cảm thấy có gì đó không ổn.
Mộc Dương bỗng nhiên tỉnh táo lại.
Suy cho cùng, Mộc Dương không phải là Mộc Dương 13 tuổi chịu nhiều ủy khuất kia nữa.
Ở kiếp trước, cô đã có thể lấy lại tài sản thừa kế của gia đình trước khi ba mươi tuổi, không có đầu óc thì không thể làm được việc này.
Ngoài việc có đầu óc, còn phải học cách đánh giá tình hình, chỉ bằng cách này cô mới có thể phấn đấu đạt được những điều mình muốn, tìm được lợi ích cho bản thân.
Vì vậy, ngay khi bình tĩnh lại, cô nhanh chóng bắt đầu phân tích tình hình.
Cô nhanh chóng nhớ lại cảnh tượng trong cơn ác mộng.

Sau đó nhận ra rằng việc tìm kiếm công lý chỉ là thứ yếu mà điều quan trọng nhất là làm thế nào để tồn tại?
Sự thật bất lực này khiến Mộc Dương lặng lẽ thở dài.
Trương Hiểu Dung bỗng nhiên sốt ruột, vội vàng giải thích: “Chúng ta thật sự làm vậy là vì muốn tốt cho con thôi.” Giọng điệu của bà thực sự mang theo sự quan tâm.
Lúc này Mộc Dương đã sớm nghĩ ra mọi chuyện, cũng nhanh chóng nghĩ ra biện pháp giải quyết cho mình.
Chưa biết cô có thực sự muốn sống ở đây với thân phận này đến cuối đời hay sau này có thể quay lại cuộc sống giàu có lúc trước của mình hay không, nhưng bây giờ cô đã ở đây, cô sẽ không bao giờ cho phép người khác bắt nạt mình dù chỉ một chút.
Mộc Dương quyết định xong, liếc nhìn Trương Tiểu Dung hỏi: “Mẹ nghĩ sau khi gả con qua đó rồi con sẽ luôn có cơm ăn, áo mặc không phải làm lụng vất vả như mẹ nữa, luôn sống trong đủ đầy đúng không?”
Trương Hiểu Dung sửng sốt, nhìn Mộc Dương một hồi, mới do dự gật đầu.
Mộc Dương đột nhiên cảm thấy đau đầu.

Đúng là ngốc nghếch mà?
“Bọn họ nói với mẹ là ngoài việc trả tiền ăn học cho anh trai, số tiền còn lại sẽ được đưa cho con để giữ làm vốn liếng sau này đúng không?”
Trương Hiểu Dung lại gật đầu.

"Họ cũng nói là chỉ cần tôi hy sinh cho anh trai mình, chồng tôi dù có là kẻ ngốc cũng không có người khác dám bắt nạt con, làm con đau khổ phải không?"
Trương Hiểu Dung lại gật đầu.
Vì thế Mộc Dương hỏi Trương Hiểu Dung: "Mẹ nghĩ tính cách của bọn họ thế nào? Mẹ có nghĩ bọn họ sẽ để lại tiền cho con không? Về phần việc học của anh con, hiện tại mới học cấp ba, ai biết anh ấy có thể vào đại học hay không.

Nếu sau này anh ấy thi trượt thì có thể bảo vệ con thế nào được?”
Trương Hiểu Dung vội vàng bào chữa: "Bà nội con đích thân hứa với mẹ, nhất định sẽ cho con tiền.

Hơn nữa anh trai con học giỏi như vậy, nhất định có thể vào đại học!"
Mộc Dương lại hỏi Trương Hiểu Dung: "Anh trai là con ruột của mẹ, con cũng là con gái ruột của mẹ, vì tương lai của anh nên con phải hy sinh hạnh phúc cả đời của mình, đúng không?"
Mộc Dương thoạt nhìn không giống một cô bé 13 tuổi chút nào.
Giọng điệu lạnh lùng đến đáng sợ.
Hơn nữa, tính cách của Mộc Dương hoàn toàn khác so với trước đây.
Trương Hiểu Dung cảm thấy Mộc Dương thật sự đã hoàn toàn khác trước kia.
Trước đây, gặp phải chuyện như vậy, Mộc Dương cũng sẽ chỉ khóc, sau cùng vẫn sẽ lựa chọn nghe theo.
Cũng sẽ không bao giờ nói chuyện với bà như thế này..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận