Yêu Bạn Cùng Lớp


– Em biết Phương?! – Cô Ngọc Nhi hỏi.– Dạ, cũng có biết…Cô Ngọc Nhi chợt thở dài ảo não:– Phương là tiền đạo giỏi nhất trường… Cũng là người cô vừa kể với em.

Không phục ai, thích solo… Cậu ta không hề có khái niệm đoàn đội.

Nhưng vì kỹ thuật cậu ta quá tốt nên thầy Đạt dù rất gai mắt vẫn không thể loại cậu ta ra.

Nếu em có thể thay thế Phương thì không còn gì tốt hơn.Tôi gật đầu, cũng không biết nói gì thêm.

Đôi lúc tôi thấy sự xuất hiện của mình như một biến số thay đổi tất cả kết quả mà thằng Phương lẽ ra phải có.– Thôi, em về đi…Cô Ngọc Nhi tâm trạng rất vui vẻ mỉm cười với tôi.

Cô vừa lách người bước qua khoảng trống giữa hai bàn, vừa quay lại nói với tôi:– Cô sẽ nói với thầy Đạt chuyện em tham gia đội bóng.

Thầy sẽ thông báo thời khóa biểu tập luyện cũng như thời gian thi đấu sắp tới.– Dạ, em biết rồi.

– Tôi gật đầu bước theo cô.Tôi đang bước đến chợt cảm giác có gì vướng vướng bên dưới.

Nhìn xuống tôi thấy tà áo dài sau của cô Ngọc Nhi bị vướng lại ở cạnh bàn sát người tôi, đang căng ra theo bước chân cô.– Khoan đã…Tôi hô lên nhưng đã muộn.

Âm thanh bừng bựt của những chiếc cúc bấm liên tục vang lên.– Á…Cô Ngọc Nhi la hoảng.

Cô túm chặt vạt áo dài mở tung, lùi người lại.


Tôi đứng ngay phía sau chưa kịp tránh thì gót giày cô dẫm lên mũi chân tôi, lưng xô vào ngực tôi.

Cả người tôi mất thăng bằng ngã ngửa ra sau mang theo cô Ngọc Nhi chới với mất điểm tựa còn túm chặt vạt áo.

Chưa kịp hoàn hồn thì cặp mông tròn lẳn vạt áo vén cao của cô Ngọc Nhi đè thẳng lên hạ bộ của tôi.

Một cảm giác mềm mại tuyệt vời truyền lên não bộ làm hạ thể tôi lập tức phản ứng mãnh liệt.– Á… – Cô Ngọc Nhi kêu lên, không quay lại, nhưng tôi thấy sắc đỏ trên mặt cô đã lan đến tận gáy.Một mùi hương thơm ngát làm cả người tôi lâng lâng tê dại.– Còn không ngồi dậy… – Cô Ngọc Nhi gắt lên.– Em… em xin lỗi… nhưng cô đang đè em mà…Quả thật, tôi nằm kẹt cứng cả người trong một không gian hẹp.

Đầu dựa ép vào chân tường, hai chân kẹt dưới gầm bàn không rút ra được.

Đó là chưa kể trên người còn bị một người phụ nữ đè lên.– Hừ…Cô Ngọc Nhi tay còn túm chặt vạt áo dùng cánh tay còn lại cố níu lấy mặt bàn để đứng lên… Ánh mắt tôi dừng lại ở bàn tay nhỏ nhắn đang túm chặt vạt áo của cô… Một khoảng hở nhỏ đủ để tôi thấy làn da mịn màng trắng muốt bên trong.

Mông cô thật tròn trịa, sự nảy nở chỉ có ở người phụ nữ hoàn toàn phát triển về mặt sinh lý.

Tôi lặng lẽ nuốt nước miếng khi cặp mông kia từ từ nâng lên rời khỏi khối u nổi cộm giữa hai chân tôi.– Đẩy… Đẩy cô… – Cô Ngọc Nhi kêu khẽ.Nghe cô gọi, tôi suýt chút nữa lấy tay bợ ngay vào cặp mông tròn trịa ngay trước mặt.

Nhưng may mắn, đầu óc còn sáng suốt, tôi đặt tay lên eo lưng cô đẩy mạnh.

Nhìn cô Ngọc Nhi thở phào vừa nhỏm dậy, tôi thấy lòng hơi hụt hẫng.

Nhưng bất thình lình cô lại ngồi xuống, mà còn nhanh hơn lúc đứng lên.– Ah…Tôi không nén được, bật kêu lên thật khẽ.

Mịa ơi… Cặp mông tròn trịa kia như một quả tạ 45kg từ trên trời rơi xuống, đáp thẳng lên thằng nhỏ đang cương phồng của tôi.


Cảm giác vừa đau, vừa sướng thật là khó tả.– Im miệng… Có người tới… – Cô Ngọc Nhi bất ngờ quay lại che miệng tôi.Cái xoáy mông vô tình của cô làm hai mắt tôi dại đi… Bàn tay nhỏ nhắn của cô trên miệng truyền vào mũi tôi một mùi thơm thoang thoảng.

Tôi vô thức đưa lưỡi liếm nhẹ…Cô Ngọc Nhi sửng sốt nhìn chằm chằm vào tôi, đôi lông mày cong vút tuyệt đẹp của cô chợt nhíu lại giận dữ.

Nhưng cơn giận dữ còn chưa đến đỉnh điểm thì cảm giác căng cứng nóng hổi nổi cộm giữa khe mông làm cô tức giận đến run lẩy bẩy.

Ánh mắt cô như có lửa làm gương mặt tôi nóng rát.

Bàn tay cô rời khỏi miệng tôi, một ngón tay thon dài nõn nà run rẩy chỉ vào mũi tôi…– Em… dám… ư…Lời cô chưa nói xong thì bị tôi cắt ngang bằng một bàn tay bịt ngang miệng.

Ngay lúc này có âm thanh cửa mở.

Không có thời gian suy nghĩ, tôi kéo đầu cô Ngọc Nhi xuống, cả cơ thể cô ngã sấp lên tôi.

Cô vừa định giãy giụa chợt cứng người im lặng vì giọng nói của thầy Hiệu trưởng vang lên rõ mồn một ngay giữa phòng:“Haizz… Lại không tắt đèn… Tiền điện mỗi tháng một tăng…”Tiếng giày của thầy nện cồm cộp đi về hướng công tắc điện cuối phòng, chỉ cách hai chúng tôi hai cái bàn.

Cô Ngọc Nhi bắt đầu run rẩy sợ hãi.

Cô im thin thít trên ngực tôi, cố giấu gương mặt nóng ran vào cổ tôi.


Tôi cũng rất sợ ah! Nhưng tôi thề rằng không có sự sợ hãi nào có thể vượt qua được cảm giác mỹ diệu tôi đang tận hưởng.

Cả người cô mềm mại không xương nằm áp chặt trên người tôi.

Hai bầu vú tròn trịa bị ép căng hết mức như muốn chặn khả năng hô hấp của tôi.

Mặt tôi đỏ lên cố hít thở một cách khó khăn… Hít sâu một hơi, thở ra nhẹ nhẹ… Hít sâu một hơi, thở ra nhẹ nhẹ… “Ây da”… Tôi suýt buột miệng la lên.

Cô Ngọc Nhi vậy mà cắn vai tôi một cái đau điếng người.“Tách… Tách… Tách…” – Tiếng công tắc điện nhảy liên tục, đèn phòng tắt.Tiếng giày của thầy Hiệu trưởng đi xa dần.

Cô Ngọc Nhi đều thở phào nhẹ nhõm, bật dậy rời khỏi người tôi ngay lập tức.

Bàn tay cô vẫn khư khư giữ vạt áo dài từ đầu đến giờ không buông lần nào.

Ánh mắt sắc lẻm bắt đầu quét qua như muốn cắt tôi thành mấy đoạn…“Xong rồi…”Tôi ngồi dậy, từng giọt mồ hôi to như hạt đậu bắt đầu lăn dài xuống mặt.

Tôi bắt đầu sợ hãi nghĩ đến hậu sự của mình.

Ngày mai tấm bảng kia sẽ dán kín tên tôi.

Đám học sinh lớp 10 sẽ túm tụm bàn tán về một đàn anh lớp 12 anh dũng hy sinh có biệt hiệu “hoa tặc Lê Tuấn Phong”.

Vân Nhu sẽ không nhìn mặt tôi nữa… Thằng Quyền mập sẽ trải chiếu nằm mọp trước ngôi mộ của tôi, mồm kêu sư phó… “Ôi! Kiếp chim lợn của sư phó thật gian nan ah”.Nhưng ở đời nhiều khi tai họa không đến thì thôi, mà đã tới liền kéo theo cả đám… Cô Ngọc Nhi chưa kịp phán tôi án tử hình thì một âm thanh thật lớn vang lên.“Renggggg…”Tiếng chuông điện báo hiệu hết giờ trưa.

Giáo viên các Khối có lẽ đang lũ lượt vào trường để chuẩn bị lên lớp.


Cô Ngọc Nhi rối lên, mặt tái nhợt như sắp khóc, hối hả xua xua tôi:– Em đi nhanh… Nhanh đi… Mà… mà đừng để ai thấy…Cô Ngọc Nhi vẫn ở tư thế ngồi, cúi đầu cố cài áo thật nhanh.

Tôi định chạy đi, nhưng nhìn hai bàn tay run lẩy bẩy rối tinh rối mù của cô, tôi nhịn không được ngồi xuống bên cạnh.

Không còn thời gian để suy nghĩ nhiều, tôi gạt tay cô ra khỏi vạt áo đang bắt chéo lộn xộn.– Trời ơi… Buông ra… Đi đi… Cô xin em đấy… Người ta mà thấy… cô chết mất… – Giọng cô Ngọc Nhi đã hơi lạc đi, nghẹn nghẹn không còn chút uy nghiêm thường ngày.– Im lặng, giơ tay lên…Tôi không tranh cãi.

Bắt đầu thô bạo gằn giọng nạt nộ.

Cô Ngọc Nhi sững người, cánh tay cũng tự động giơ lên.

Hai vạt áo hở ra một chút lộ ra một góc nịt ngực trắng và làn da mịn màng.

Hơi thở thơm ngát hồi hộp của cô sát bên cạnh… Tôi cảm nhận được ánh mắt cô bối rối lẫn mâu thuẫn nhìn chằm chằm vào mình.Nhưng thời gian đã hết, những ngón tay tôi như bay múa, bao nhiêu kỹ năng tích lũy của mười bảy năm cài cúc áo dài cho mẹ được thi triển hết mức.

Tôi bắt đầu nghe tiếng giày tây nện cồm cộp ngoài hành lang, ngay cận kề từng bước từng bước.

Năm bước… bốn bước… Ba bước… Xong.Tôi đứng phắt dậy, túm chiếc cặp lao như tên bắn về hướng cửa.

Không kịp rồi… Ánh mắt tôi còn thấy được một góc mũi giày tây màu đen vừa trờ tới.

Não bộ hoạt động với tốc độ ánh sáng.

Dừng phắt tại ngạch cửa, tôi quay người đưa lưng ra ngoài, lớn tiếng hỏi:– Thầy Đạt chiều nay có vào trường không cô?!Cô Ngọc Nhi vẻ mặt còn tái xanh lúng túng khó hiểu nhìn tôi, chợt phát hiện một người xuất hiện sau lưng tôi, liền hiểu ý cố nặn ra một nụ cười bình tĩnh trả lời:– Thầy Đạt có dạy chiều nay nha.

Và thầy đang đứng sau lưng em kìa.– Ah….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận