Yêu Phi Ngươi Quá Càn Rỡ!


Cung Huyền Thanh nhìn gương mặt người kia ngủ, môi đỏ không nhịn được nhẹ nhàng áp trên trán của nàng, rồi lông mày nàng, dường như đang giúp nàng vuốt nếp nhăn giữa lông mày ra.
Mà người bên cạnh dường như cảm giác được có gì đó quấy nhiễu nàng, thân thể mềm mại di chuyển, hướng vào trong lòng Cung Huyền Thanh co rụt lại, một tay khoát lên thắt lưng Cung Huyền Thanh, tiếp tục ngủ say sưa.
Cung Huyền Thanh bị cử động vô ý của Nam Thiển Mạch trêu đến đỏ cả mặt, chưa từng nhìn thấy Nam Thiển Mạch không hề phòng bị như vậy, đáng yêu đến làm cho người ta đau lòng.
Nàng đưa tay miêu tả dung mạo Nam Thiển Mạch, trong lòng không khỏi lần thứ hai than thở, nữ nhân này đúng là được trời cao điêu khắc hoàn mỹ, năm tháng căn bản không hề lấy đi mỹ mạo của nàng, thậm chí giúp nàng tăng thêm ý vị thành thục, càng nhiều hơn vẻ xinh đẹp cùng cơ trí.
"Nam Thiển Mạch, nàng cứ như thế tin tưởng ta sao?"
Tay Cung Huyền Thanh, đi tới trên cổ Nam Thiển Mạch, nhưng không thật sự chạm vào, nàng là sát thủ, một trở tay, liền có thể giết người, nhưng bây giờ, nàng sợ đánh thức người kia, ngay cả hô hấp cũng đều cẩn thận chút một.
Lúc này, Phượng Loan Cung Môn nhẹ nhàng bị mở ra, Cung Huyền Thanh lập tức trở nên cảnh giác, nghe tiếng bước chân trầm ổn nhưng mềm mại kia, Cung Huyền Thanh rất nhanh đã biết người đến là ai, nhưng nàng cũng không làm ra bất kì hành động gì, mà để Nam Thiển Mạch tùy ý ôm mình.
Vân Nhiễm nhẹ nhàng lướt qua cửa bình phong, rất nhanh nàng liền nhìn thấy lưng Cung Huyền Thanh ở trên giường quay về phía mình, mà bên cạnh nàng chính là Nam Thiển Mạch, lúc này Nam Thiển Mạch lại lấy tay khoát lên thắt lưng Cung Huyền Thanh, từ góc độ này của nàng, dường như cả người Nam Thiển Mạch núp ở trong lòng Cung Huyền Thanh, như một hài từ làm nũng.
Vân Nhiễm che miệng mình, không để cho hô hấp của mình đánh thức hai người, bình ổn nhịp tim đập của chính mình, nàng chậm rãi lùi ra, một khắc đó khi đóng cửa lại, nàng mới dám thở lớn.
Xưa nay Nam Thiển Mạch không thân cận cùng bất kì người nào, cho dù là trượng phu của mình, nhi tử, nàng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ Nam Thiển Mạch rúc ở trong lòng người khác, mà càng quan trọng, người kia là một nữ tử!
Vân Nhiễm hoảng hốt đi ra Phượng Loan Môn, liền nhìn thấy Tề Sương đến tìm nàng, Tề Sương theo Tề Anh Đạo trở về, nàng cũng không hề nghĩ rằng lần này trở về, là do Nam Thiển Mạch mật triệu, nàng còn tưởng phụ thân của mình thật sự vết thương cũ tái phát.
"Sư tỷ, ngươi sao vậy?"
Vẻ mặt Vân Nhiễm kì quái, Tề Sương tất nhiên nhận ra được, mà Vân Nhiễm chỉ lắc đầu, dứt khoát nói không có chuyện gì, lúc nhìn về phía Tề Sương, mặt đều nóng lên...
Chính mình bị làm sao, sao bây giờ ngay cả nhìn gương mặt ôn nhu lại anh khí kia của Tề Sương cũng cảm thấy đỏ mặt.
Cung Huyền Thanh cảm giác được Vân Nhiễm rời đi, cảnh giác trong lòng liền thấp xuống, có điều vừa nãy Vân Nhiễm, có lẽ nhìn thấy rõ ràng, mình ở trong lòng Nam Thiển Mạch, cũng coi như là đặc biệt đi.
Đầu Cung Huyền Thanh khẽ tựa lên trái Nam Thiển Mạch, hai người ôm nhau ngủ, chờ khi Nam Thiển Mạch tỉnh lại, đã là một canh giờ sau.

Khi Nam Thiển Mạch tỉnh lại, phát hiện mình ở trong một bờ ngực thơm mềm, chính mình lại còn ôm lấy người kia, hương vị quen thuộc mà khiến lòng người yên tâm ấy, làm cho nàng rất nhanh đã biết người ở bên cạnh là ai.
Nam Thiển Mạch nhẹ nhàng dời thân thể đi, giương mắt nhìn, người kia còn đang ngủ, trái tim nàng kịch liệt nhảy lên, nàng chưa từng thân mật cùng bất cứ ai như vậy, cho dù là trượng phu của mình, Khang đế, sau lúc kết thúc chuyện đó trên giường, chắc chắn cũng sẽ không ôm cùng một chỗ, sao giờ mình lại...
Kí ức của Nam Thiển Mạch lúc này dần rõ ràng, nàng nhớ được bản thân trước khi ngủ đã từng hỏi Cung Huyền Thanh đối với mình cất giữ tâm tư gì, nàng không trực tiếp trả lời mình, lập tức hôn trán cùng khóe mắt của mình...
Thật ra Cung Huyền Thanh trong lúc Nam Thiển Mạch vừa tỉnh lại, đã tỉnh rồi, thế nhưng ngay lúc Nam Thiển Mạch cảm thấy quẫn cảnh chồng chất, mới mở mắt ra.
"Thái hậu, người tỉnh rồi?"
Cung Huyền Thanh cũng ngồi dậy, tóc đen trút xuống, xinh đẹp mà quyến rũ, còn Nam Thiển Mạch lại quay đầu đi chỗ khác, không nhìn Cung Huyền Thanh.
"Cảm ơn ngươi, nhưng chuyện tối nay, không thể nhắc lại."
Hành động của hai người với nhau, đã vượt qua phạm vi nên có, Nam Thiển Mạch không thể để cho loại sự tình không thể khống chế này tiếp tục nữa.
"Đêm nay...!Chuyện gì?"
Cung Huyền Thanh nhíu mày, một bộ dáng vẻ vô tội, mà Nam Thiển Mạch biết nàng là người thông minh, tất nhiên hiểu rõ mình nói cái gì, cũng không dây dưa nữa, xuống giường, chuẩn bị trở về Đại Phạm Cung.
Lúc này, Cung Huyền Thanh cũng đi tới bên cạnh Nam Thiển Mạch, nói: "Tinh thần tốt hơn chút rồi chứ?"
Tuy rằng chỉ là một canh giờ, thế nhưng đây coi như là lần ngủ ngon nhất của Nam Thiển Mạch trong mấy ngày qua, nàng chỉ khẽ ừ một tiếng, liền không tiếp tục nói nữa.
Hai người trở lại Đại Phạm Cung, thật vất vả chịu đựng đến hừng đông, đế vương băng hà, không giống với nhà người bình thường, nước không thể một ngày không có vua, qua một buổi tối, linh cữu của Văn đế liền chuẩn bị được đưa vào Hoàng Lăng.
Hậu cung Văn đế không nhiều, có một ít vì Văn đế cả đời thủ lăng, có một ít thì lại thành Thái phi, Cung Huyền Thanh chính là một trong số đó.
Văn võ bá quan trong triều, phi tần hậu cung, đều vì Văn đế đưa tiễn.
Nam Thiển Mạch tận mắt nhìn quan tài chôn vào bên trong đất vàng, từng tấc từng tấc đất vàng đổ xuống, như ở trong lòng mình đào ra một cái lỗ lớn...
Nhi tử của nàng...!Liền vĩnh viễn người và người mãi mãi cách xa nhau như trời với đất cùng mình...

Hai chân dường như nhất thời mất đi sức lực, té xỉu xuống, vừa lúc Ca Thư Sinh ở bên cạnh đỡ được.
"Thái hậu, cần nghỉ ngơi không?"
Mấy ngày nay vất vả nhất chính là Nam Thiển Mạch, bi thương cùng mệt nhọc lúc này dường như đê vỡ mà trút ra.
"Không sao..."
Nam Thiển Mạch do Ca Thư Sính cùng Vân Nhiễm đỡ lấy, ổn định thân thể, dường như nàng cảm giác được một ánh mắt lo lắng, quay đầu nhìn lại, Cung Huyền Thanh cách mình không xa vừa vặn nhìn nàng, nàng đáp lại một nụ cười nhàn nhạt, để Cung Huyền Thanh an tâm.
Mà Vân Nhiễm bên cạnh, lại nhìn thấy tất cả rõ ràng, trong lòng có chút trống rỗng, luôn cảm giác như mình đã đánh vỡ bí mật gì đó.
Còn có đại điển đăng cơ của Phong Thừa Ân, Nam Thiển Mạch ổn định tinh thần, nàng tuyệt đối không thể ngã xuống vào thời khắc này.
Trở lại trong cung, mọi người lại bắt đầu bận bịu chuẩn bị đại điển đăng cơ, Nam Thiển Mạch trở lại trong cung đổi cung bào phượng hoàng màu đen long trọng, mang theo trang sức đơn giản, bên ngoài còn khoác lên một chiếc áo choàng bạch sắc.
Nhìn Nam Thiển Mạch mặc chỉnh tề, tâm trạng Vân Nhiễm hơi ngưng lại, không nhịn được mở miệng hỏi: "Thái hậu, người cùng Cung Huyền Thanh..."
Vân Nhiễm muốn nói lại thôi, Nam Thiển Mạch quay đầu nhìn đôi mắt tràn ngập sắc bén kia giờ lại nhiều hơn mấy phần né tránh, sợ là chuyện tối hôm qua, bị Vân Nhiễm biết được.
"Ai gia cũng không biết chính mình đối với nàng là cảm giác gì."
Nam Thiển Mạch thở dài, một bước sai từng bước sai, có lẽ ngay từ đầu quá mức hiếu kì đối với Cung Huyền Thanh, mới tạo thành sự tình hôm nay.
"Thái hậu...! Ý của người là...!"
Vân Nhiễm không thể tin mà nhìn Nam Thiển Mạch, nàng nhìn thấy rõ ràng sau tai Nam Thiển Mạch nổi lên màu đỏ nhạt.
"Không thể có ý gì, nàng là con dâu của ai gia, là phi tử của tiên đế, nàng còn là một nữ tử."

Nam Thiển Mạch thở dài, cũng bởi vì thân phận này, có chút tình cảm, nàng không thể nghĩ tới.
"Thuộc hạ...!hiểu rõ."
Lời tuy nói vậy, nhưng Vân Nhiễm hiểu rõ, Nam Thiển Mạch đối với Cung Huyền Thanh đặc biệt, tâm ý của nàng, sợ là không cách nào thay đổi, có điều cũng không cách nào bộc lộ.
"Đi thôi, nên tới Thái Hòa Điện."
Nam Sở Quốc, hoàng cung, Thái Hòa Điện.
Văn võ bá quan đứng chờ đợi bên trong Thái Hòa Điện, đến đầu tiên chính là Nam Thiển Mạch, nàng một thân cung bào phượng hoàng đen, đoan trang mà khí phách, làm đại thần phía dưới vốn đang ồn ào kinh sợ không dám thở mạnh một tiếng.
"Hoàng thượng giá đáo —— "
Theo âm thanh sắc bén của thái giám, Thái tử, bây giờ là Hoàng đế, Phong Thừa Ân do Ca Thư Sính đi cùng tiến vào bên trong Thái Hòa Điện, hắn một thân mang long bào vàng óng, dưới sự chú ý của chúng thần, từng bước một đi lên bậc thang, xoay người lại ở trước long ỷ, chậm rãi ngồi xuống, thần thái ung dung nghiêm minh, hoàn toàn không giống một hài tử sáu tuổi.
"Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Lúc này văn võ bá quan hướng về phía Phong Thừa Ân quỳ xuống, Phong Thừa Ân lạnh lùng nhìn tất cả, quay đầu nhìn về phía Nam Thiển Mạch, chỉ thấy nàng gật gật đầu, Phong Thừa Ân liền mở miệng: "Các khanh bình thân."
Khẩu âm mang theo vẻ trẻ con truyền đến, chúng thần lúc này mới đứng lên.
Lúc này, Trấn Quốc Tướng quân Tề Anh Đạo đi ra, mở ra chiếu thư trên tay, mở miệng nói: "Thái tử Phong Thừa Ân của Nam Sở Quốc, nhân phẩm quý trọng, thiên tư ưu việt, nhân tâm nhân đức, hôm nay kế thừa đại thống, tức Hoàng đế vị, niên hiệu Vũ."
Tề Anh Đạo nói xong, chúng thần lại hướng về phía Phong Thừa Ân, tức Vũ đế bây giờ, quỳ xuống.
"Bây giờ trẫm kế thừa đại thống, không thể thiếu được sự phụ tá của các vị, chỉ là trẫm có những quy củ, chắc chắn không thể phá vỡ, các khanh có công thì thưởng, có tội thì phạt, trẫm tín phụng cách trị quốc lấy nhân đức thu dân tâm, trẫm cùng các khanh ngày sau cần đốc thúc lẫn nhau, cùng làm Nam Sở Quốc phồn vinh!"
Thân thể nho nhỏ, âm thanh bi bô, nhưng ngữ khí của Phong Thừa Ân lại không thể hoài nghi, quần thần phía dưới, dường như đã đoán được dáng vẻ đế vương trưởng thành sau này.
Nam Thiển Mạch nhìn Phong Thừa Ân, trong lòng hơi đau, chỉ là cũng mang theo vài phần chờ mong, có lẽ Phong Thừa Ân sẽ là một đế vương xuất sắc.
Có điều một đế vương xuất sắc, là không cho phép người bên ngoài có bất kỳ xâm phạm nào đối với hoàng quyền của hắn.
Sau khi đại điển đăng cơ kết thúc, Nam Thiển Mạch tiếp tục cùng Ca Thư Sính ở cạnh Vũ đế thảo luận chuyện mời sứ giả các quốc gia đến Nam Sở Quốc chúc mừng Vũ đế đăng cơ xong, liền rời khỏi Thái Hòa Điện, có điều nàng không trở lại Phượng Loan Cung, mà là đi Đại Phạm Cung.
Chỉ là không nghĩ tới ở bên trong Đại Phạm Cung, lại thấy Cung Huyền Thanh, hơn nữa nhìn dáng vẻ, có lẽ nàng chờ đợi mình đã lâu.

Cung Huyền Thanh cho Ninh Nhi một ánh mắt, Ninh Nhi liền lui xuống, mà Vân Nhiễm lại càng biết rõ quan hệ vi diệu giữa hai người, tự nhiên cũng lui xuống.
"Sao ngươi lại ở chỗ này?"
Mấy ngày này, người này tựa như ở khắp mọi nơi, giống như mình đi đến chỗ nào, nàng đều sẽ ở đó.
"Bởi vì thần thiếp biết, Thái hậu...!Thái hoàng Thái hậu, sẽ tới nơi này."
Nam Thiển Mạch nghe xong, cũng không nói lời nào, đi tới trước Phật, chắp tay hành lễ.
"Nếu không có chuyện gì, vậy trở về đi."
Nam Thiển Mạch lãnh đạm nói một câu, mà Cung Huyền Thanh đứng tại chỗ, không tới gần cũng không rời đi.
"Đây là lần thứ mấy Thái hoàng Thái hậu đuổi thần thiếp đi rồi? Thái hoàng Thái hậu sợ ở cùng thần thiếp như vậy sao?"
Lời nói của Cung Huyền Thanh, khiến Nam Thiển Mạch như bị sét đánh vậy, đầu trống rỗng, chỉ là trên mặt vẫn bất động thanh sắc, hai mắt lẳng lặng mà nhìn Phật tượng trước mắt, tim lại đập nhanh đến sắp nhảy ra ngoài thân thể.
Lúc này một cái ôm ấm áp từ sau vòng lấy hông của nàng, Cung Huyền Thanh đem đầu tựa ở trên vai nàng, thân mật dụi dụi, mềm mại trước ngực áp vào lưng của nàng, chọc cho nàng đỏ cả mặt.
"Ta biết nàng cũng có cảm giác...!Có phải không?"
Nghe được lời nói của Cung Huyền Thanh, Nam Thiển Mạch không giãy giụa, cũng không phản kháng, chỉ là cắn chặt hàm răng, lạnh lùng nói một câu.
"Yêu phi, ngươi quá càn rỡ!"
- -----
Editor:
Thương mọi người lắmmm nên up liền mấy chương buồn pha chút cơm chó này cho mọi người được liền mạch cảm xúc, quá là năng suất lunnn.

Cũng đang đến đoạn vờn qua vờn lại chuẩn bị yêu nhau rồi đó hihi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận