Yêu Tại Tuyền Thành


"Vâng." Tiểu Ngoại rất ngoan: "Lần sau em sẽ không như thế nữa."
"He he." Tiểu Tân dắt tay cô bé: "Lần sau nhớ kỹ là được rồi, đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.

Mà, đúng rồi, một ngày đứng lớp của anh giảng viên kia, em kiếm được bao nhiêu?"
"Một ngày 120 đồng."
"Ồ, 129 đồng, thật hấp dẫn, nếu là chị thì chị cũng trốn học." Tiểu Tân gật đầu: "Nhưng mà, vì để tương lai có thể kiếm được một nghìn hai, vẫn nên nhẫn nại thì hơn, em nghĩ sao?"
"Em biết phải làm gì rồi." Tiểu Ngoại cảm động: "Cảm ơn các chị."
"Hê hê, được thôi, vậy — chúng ta để chị Dương đãi cơm nhé được không? Ai bảo chị ấy làm ướt quần em."
"Vâng ạ." Lần này Tiểu Ngoại trả lời rất nhanh: "Đi ăn cơm thôi! Chị — Đại —Tiểu - Dương!"
"Một là gọi Tiểu Dương, hai là gọi chị đại, cái gì mà chị đại Tiểu Dương cơ chứ? Khó nghe chết được!"
Tiểu Tân lái xe chở chúng tôi ra ngoài, Tiểu Ngoại chỉ tay hướng đến bức tượng Mao Trạch Đông đằng xa: "Hai chị, hai chị có biết ông Mao nói gì với chúng ta không?"
Tôi nhìn theo hướng em chỉ, đó là một bức tượng đúc ông Mao với dáng người vạm vỡ mang nụ cười trên mặt duỗi thẳng tay trái về trước trong khi tay phải cầm mũ đưa ra sau lưng với các ngón tay hờ hững nửa khép nửa mở, tôi nói: "Có thể ông ấy đang nói: Xin chào các bạn học sinh! "
Tiểu Tân: "Không đúng, ông ấy đang nói: Đi mua sắm mệt lắm, các bạn học sinh vất vả rồi!"
Tôi nói: "Không phải, phải là: Các bạn học sinh chú ý, nam nữ không nên kề lưng khoác vai, rất dễ đi bóc lịch."
Tiểu Tân: "Đâu có, chắc chắn ông ấy đang nói: Các bạn trẻ, hãy đến quê nhà Bắc Kinh của tôi nhiều hơn, tặng tôi thêm nhiều bó hoa cúc trắng, cảm ơn đã cổ vũ!"
Tiểu Ngoại không chịu đựng nổi cuộc nói chuyện cấp bậc tiểu học này của tôi và Tiểu Tân, cô bé vỗ mạnh vào ghế ngồi: "Im miệng hết cho em! Có người nói về Chủ tịch Mao như các chị sao! Ông ấy làm gì có thể thốt ra những lời đó!"
Tôi và Tiểu Tân đồng thanh hỏi: "Thế ông ta nói gì?"
Tiểu Ngoại nhìn chúng tôi, chậm rãi thong dong nói: "Ông ấy căn bản chẳng cần nói gì, các chị có thấy ông ấy duỗi tay về phía trước không? Năm ngón tay của ông ấy giơ ra như thế, nghĩa là — nếu muốn vào cửa này, xoè năm vạn ra đây!"
Tôi vừa nghe đã muốn nấc cụt: "Thế bàn tay phía sau kia thì sao?"

Tiểu Ngoại làm vẻ đắc ý như một đứa trẻ con: "Bàn tay đằng sau mông ông ấy...!chị có thấy những ngón tay ấy quắp lên không? Ý nghĩa chính là — cửa trước không thông, mời đi cửa sau!"
Tiểu Tân đồng tình: "Vậy sao ông ấy lại có nụ cười trên mặt?"
Tiểu Ngoại bắt cước nụ cười ông Mao: "Ông Mao cười nghĩa là đang nói với mọi người — Không có tiền thì đừng hòng vào!"
Tôi nghĩ chúng ta nên chú trọng cảm giác giữa người với người.

Tôi và Tiểu Tân có ấn tượng rất tốt về Tiểu Ngoại (chủ yếu là vì Tiểu Ngoại là một cô bé ngoan), về sau tôi hỏi Tiểu Tân - một người luôn bằng mặt không bằng lòng với người ngoài như nàng, tại sao lại có ấn tượng tốt với Tiểu Ngoại như vậy, nàng nói: "Thật ra, tớ cũng không thể giải thích được, lần đầu thấy em ấy, tớ đã cảm giác đứa trẻ này rất chất phác và sạch sẽ, tớ thích những đứa trẻ như vậy."
"Vậy hẳn là tớ rất sạch sẽ!"
Mắt Tiểu Tân chợt loé lên rồi lại trầm xuống: "Cậu cứ đi tắm trước đi!"
Sau bữa tối, chúng tôi tiễn Tiểu Ngoại về nơi ở của cô bé, vì cô bé đang chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh sau đại học nên không trọ trong trường, mà cùng với bạn học cùng khoa thuê một căn nhà hai phòng ngủ ở bên ngoài.

Tiểu Tân và tôi đến nghía cái tổ của cô bé một lượt, thấy môi trường cũng không tệ, tuy nhà cửa có hơi bừa bộn nhưng có vẻ như cô bé rất chịu khó học hành, trong phòng ngoại trừ có máy vi tính, một chiếc giường và một chiếc tủ quần áo, những khoảng trống còn lại đều được lấp đầy bởi sách và tranh vẽ.

Chà, đứa trẻ này rất có tiền đồ.
Đi ra từ nhà Tiểu Ngoại, thấy thời gian vẫn chưa muộn nên tôi và Tiểu Tân quyết định đi dạo trên núi một lát rồi mới về nhà.

Truyện Hài Hước
Đang trong thời gian mở cửa đón khách, không khí trên ngọn núi rất sôi động: các cụ già vận động vươn vai ưỡn người uốn lưng, các cô chú trung niên tập nhảy nheo điệu nhạc, các nam thanh nữ tú ngồi trước tán hoa thưởng thức trăng sáng, các em nhỏ lượn lờ khắp nơi trên đôi giày patin, tất cả cùng chung sức tạo nên một khung cảnh thái bình thịnh trị.

Tôi nhìn thấy hai người trẻ tuổi đang hôn hít sờ soạng trong một bụi cây nọ, bèn huých tay hỏi Tiểu Tân: "Này, có lẽ ngày mai các bác dọn dẹp vệ sinh sẽ nhặt được không ít kho báu."

Tiểu Tân tò mò: "Kho báu gì?"
Tôi nhìn sang cặp đôi đang chu môi dẩu mỏ tạo nên bầu không khí bốc lửa: "Bao cao su đó."
"Sao đầu óc cậu cứ không trong sáng như vậy" Tiểu Tân nghó nghiêng trái phải: "Chậc, hai đứa nhỏ này cũng thật khổ, trong bụi cây nhỏ kia hẳn có nhiều muỗi lắm! "
Tôi nói hộ tâm tình hai đứa nhỏ: "Vì để sớm gặp con cái đời sau, dù bị muỗi cắn chết cũng không hề gì."
Bước tới trước tượng lai thế Di Lặc Phật, tôi hỏi Tiểu Tân, "Cậu nghĩ, tại sao ông ấy luôn hạnh phúc như vậy?"
"Vì ông ấy không phải là người." Tiểu Tân nhìn bức tượng: "Ông ấy là Phật."
Tôi nắm chặt tay Tiểu Tân, hai đứa cứ đi chậm rãi như vậy, cùng thưởng thức không khí thơm nức đong đầy hơi thở của cây cối cỏ hoa.
Tôi nghĩ đã đến lúc cần nói: "Tiểu Tân, công ty cậu có phải định cử cậu đi Mỹ không?"
Tiểu tân một mặt khó hiểu: "Sao cậu lại biết?"
"Trả lời câu hỏi của tớ trước đã."
"Phải."
"Là Hàn Đông nói với tớ." Tôi thở dài.
"Ò, tớ cũng nghĩ là hắn nói với cậu."
"Cậu không muốn đi sao?"
"Ừa."
"Không nỡ xa tớ?"
"Ừa."
"Chỉ là ba tháng thôi mà."

Tiểu Tân ngẩng đầu nhìn tôi: "Tận 90 ngày đó!"
"Vậy cậu có muốn đi không?"
"Muốn đi, nhưng không muốn rời xa cậu, ở với cậu vẫn quan trọng hơn."
Tôi vuốt ve đôi má nàng: "Đồ ngốc, cứ đi đi, tớ không có nhiều tiết dạy lắm, có thời gian tớ sẽ đến Mỹ thăm cậu, chuyện này có liên quan đến con đường phát triển sau này của cậu."
"Gì mà con đường phát triển chứ, tớ chỉ muốn ở cùng với cậu." Tiểu Tân ngọt ngào nũng nịu: "Tiền kiếm không xuể, đủ dùng là được, người ta chỉ muốn mỗi cậu thôi."
Tôi ôm chặt nàng: "Tớ cũng không nỡ rời xa cậu, nhưng chỉ là ba tháng thôi, tớ nghĩ cậu nên đi.

Yên tâm, khi cậu không ở đây, tớ vẫn sẽ ngày ngày nhớ nhung cậu, hơn nữa mỗi ngày sẽ gọi cho cậu N cuộc, chỉ cần có thời gian tớ sẽ bay đến tìm cậu, còn nữa a, tớ sẽ không nhìn ngắm các cô gái khác, chỉ lườm nguýt con trai thôi..."
"Được rồi được rồi, để tớ nghĩ đã, dù sao vẫn còn thời gian suy tính mà." Tiểu Tân bất lực, nàng trừng mắt với tôi: "Tớ không có gì là không an tâm với cậu cả, cậu là chim chóc trên cành cây, tớ là thợ săn cầm súng dưới bụi, cậu muốn chạy cũng chạy không nổi đâu!"
"Hê hê, nhỡ như chạy được thì sao?"
Tiểu Tân không hài lòng với lời phản bác này của tôi: "Vậy tớ sẽ giăng lưới khắp trời bắt cậu, lột gân cậu, uống máu cậu, ăn thịt cậu, sau đó vứt xương cho heo ăn! "
Tôi cười lớn: "Thôi được rồi, cậu không biết rằng lợn không ăn xương sao.

"
"Thế thì cho chó ăn!"
"Ặc, tớ chạy không nổi, cậu đừng cho con gì ăn nữa." Tôi nhìn nàng: "Dù cậu sang Mỹ, tớ cũng sẽ kiếm lý do đến đó chơi vài ngày với cậu, vẫn nên đi đi."
Tiểu Tân nheo mắt lại theo quán tính: "Sao cậu muốn tớ đi đến thế?"
Tôi khịt mũi: "Trời đất, tớ rất không nỡ để cậu đi, nhưng cậu đã vì tớ mà bỏ lỡ cơ hội đến Bắc Kinh lần trước.

Đi đi, tim tớ sẽ đau khi cậu đi, nhưng tim tớ lại càng đau khi cậu ở lại."
"Chuyện tớ không đi Bắc Kinh cũng là Hàn Đông nói với cậu sao?"
"Đúng vậy, đoán chuẩn quá, lần sau cậu nên giả vờ không biết đi, sao cứ thông minh như thế."

"Hừ, này, nếu như tớ đi Mỹ, có phải sau này tiền lương sẽ nhiều lên không?"
Tôi rất thẳng thắn: "Chắc chắn, lúc đó cậu sẽ dễ dàng kiếm tiền hơn, ôi - nào có khó khăn như tớ."
Không ngờ lời này của tôi đã chạm đến vùng cấm kỵ của Tiểu Tân, nàng hất tay: "Cái rắm! Ngày nào tớ cũng phải khổ sở tô son trát phấn lên mặt, trang điểm lộng lẫy ra ngoài làm việc, nhiều khi còn phải hy sinh chút nhan sắc, lại còn phải luôn đề phòng trước sự tấn công của đồng nghiệp, vậy mà cậu nói tớ kiếm tiền dễ sao! Cậu nói xem hai ta ai kiếm tiền dễ hơn?! "
Nàng bắn như súng liên thanh làm tôi hoa cả mắt: "Chỉ là một câu nói thôi mà, đâu cần hăm doạ người ta như nữ Giải phóng quân như vậy."
"Vừa nãy tớ có chút nóng giận." Nàng cũng biết mình biết ta, nhưng bỗng lại ném ra một câu không thông minh cho lắm: "Dương Dương, cậu nói xem — nếu như tớ được tăng lương — thì số tiền lương ít ỏi đó của cậu — chỉ bằng số lẻ của tớ phải không?"
Lời này tôi không thích nghe, tôi giả bộ không để ý: "Cô bé, tớ bị lãng tai, cậu nói gì tớ nghe không rõ."
Tiểu Tân đá tôi một cái: "Tớ thật là xui xẻo khi yêu phải cậu, đồ đầu heo!"
Tôi suýt tức đến ngất xỉu, bị đá một cái thì thôi, không nghĩ nàng lại có cách ví von như vậy, đầu heo? Còn không đẹp bằng con mèo cam Garfield, kệ đi, tôi lãng tai, tôi nhịn!
Cuối cùng Tiểu Tân cũng chọn đi Mỹ, tôi rất vui, nhưng cũng rất không vui.
Nàng giống như một góa phụ bị người ta bỏ rơi, nàng nói nàng bị tôi "tức nước vỡ bờ", còn nói hành động đó của tôi thật thiếu cốt cách chủ nghĩa nhân đạo, môi nàng vểnh ra đến mức có thể đặt chai nước tương lên đó: "Cậu không sợ tớ sang đó tìm một người nước ngoài đổi gió, sẽ không quay lại nữa sao!"
Còn tôi rất hiểu rõ đại nghĩa: "Cậu là thiên nga bay lượn trên trời, tớ là ếch nhái bò toài trên sân, nếu như cậu bay đi không ngoảnh đầu lại, tớ vẫn còn cả đàn quạ tới chơi."
Nàng tức giận bừng bừng: "Quan Dương, cậu — nói — gì?"
Tôi vội vàng cười trừ: "Hì hì, chỉ là nói đùa thôi mà, nói đùa nói đùa!"
Nàng vẫn tức giận: "Nói đùa? Cậu dám nói ra chứng tỏ trong lòng cũng có ý định đó.

Quan Dương, nếu cậu biết tỉnh ngộ đúng lúc, tớ bảo đảm cậu quay đầu là bờ, nếu cậu cứ u mê lối mòn, tớ nhất định sẽ đá cậu vào biển khổ vô biên!"
Tôi giơ hai tay lên trời nhanh như cắt: "Tổ tông! Tớ nhất định quay đầu là bờ, đừng đá tớ rơi vào biển khổ vô biên mà!"
Tiểu Tân vẫn rất giận, tôi để nàng ngồi tự mình lẩm bẩm, còn tôi phi vào phòng ngủ sắp xếp đồ cho nàng.
Tôi nhét vào vali hết những loại thuốc thường dùng ở nhà: thuốc cảm lạnh, tiêu chảy, kháng viêm, băng cầm máu, v.v., Tiểu Tân lầm bầm một mình mãi cũng mệt, nàng bước đến nằm úp trên lưng tôi.

"Oa! Nhiều thuốc quá! Tớ không xui xẻo đến mức sang đó uống thuốc cả ngày đâu.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận