Yêu Thầm Vợ Cũ

Bao nhiêu công sức bỏ ra đều đổ sông đổ biển, bị Mạc Nhược Vũ tận mắt bắt gặp chẳng còn đường chối. Ngay khi Mạc Nhược Vũ bỏ đi, Hải Lâm vội vàng tìm quần áo mặc vào.

"Hải Lâm" Hạ Liên bên ngoài lo lắng, bên trong lại vô cùng hả dạ, nhìn theo Hải Lâm căng thẳng chạy ra ngoài đuổi theo Mạc Nhược Vũ, cô nhếch môi cười đắc ý.

Vào trong thang máy, Mạc Nhược Vũ bấm số tầng trệt, lui về góc trong cùng dựa vào vách hít thở, nhớ đến chỉ cảm thấy kinh tởm, bốn người chẳng ai hơn ai.

Cửa thang máy gần đóng bỗng mở ra, Mạc Nhược Vũ hoảng hốt ngẩng đầu nhìn, còn tưởng bị Hải Lâm đuổi kịp, lòng cô lập tức nhẹ nhõm khi thấy Kiều Chính Hạo.

Anh thong thả bước vào, thái độ bỡn cợt lưu manh không thay đổi, anh bước đến chặn Mạc Nhược Vũ trong góc, hai tay gác trên thanh cầm sau lưng cô.

Chăm chú quan sát sắc mặt có chút tái xanh của Mạc Nhược Vũ, Kiều Chính Hạo chân đứng cách xa chỗ cô để khom người mặt gần mặt cô hơn, anh cười cợt: “Mạc Nhược Vũ, mau cám ơn tôi đã cứu em khỏi tên dơ bẩn đó"

"Anh..."


Ngón trỏ Kiều Chính Hạo chặn ở môi Mạc Nhược Vũ ngăn lời, anh mỉm cười ẩn ý: “Em có nhớ tôi từng nói gì không?"

Mạc Nhược Vũ chưa kịp suy nghĩ Kiều Chính Hạo đã ghé sát tai cô thỏ thẻ: “Em nhất định sẽ trở thành cô gái hạnh phúc nhất... khi có tôi"

Môi Kiều Chính Hạo phủ lên môi Mạc Nhược Vũ ngay sau đó, lưỡi hung hăng xâm chiếm khoang miệng cô, mặc cho có camera bên trong thang máy.

Chưa đến tầng cần đến, cửa đột nhiên "ting" một cái, người dân sống tại chung cư giật mình hốt hoảng khi thấy một nam một nữ thân mật trong thang máy. Kiều Chính Hạo xoay nửa đầu, dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn, người bên ngoài nhận ra anh liền vội nhấn nút đóng cửa lại.

Kiều Chính Hạo thẳng người, cởi áo khoác bên ngoài khoác lên vai Mạc Nhược Vũ, giọng điệu châm biếm: “Xem ra Hải Lâm quan trọng với em quá nhỉ? Đến nỗi mặc mỗi áo sơ mi mỏng manh thế này"

Đôi mắt Mạc Nhược Vũ phủ bởi màn sương thẩn thờ, thật lòng hỏi: “Nếu tôi nói vì anh, anh có tin không?"

"Tin" Kiều Chính Hạo nửa thật nửa đùa, nghịch ngợm cúc áo thứ hai trên người cô, thì thào khiêu gợi: “Công chúa nhỏ, số em không thoát được tôi rồi"

Mạc Nhược Vũ bật cười, đến lúc này cô mới nhận ra ở bên Kiều Chính Hạo vẫn tốt hơn, anh trăng hoa công khai chứ không như Hải Lâm, trước mặt tốt lành nói những lời tình cảm, sau lưng lại lừa dối cô. Trong chuyện này, cô cũng là người có lỗi, có lẽ đây là hậu quả cô phải gánh chịu khi quan hệ không rõ ràng với Kiều Chính Hạo lại gieo cho Hải Lâm hy vọng.

Có điều kỳ lạ, khi cô nhìn thấy Hải Lâm chỉ đơn giản là thất vọng vì nghĩ anh là người đàn ông tốt, đổi lại là Kiều Chính Hạo thì có lẽ cô đã không bình tĩnh đến như vậy.

Cô thừa nhận đến với Hải Lâm vì muốn chấm dứt ngày tháng không danh phận ở bên cạnh người đào hoa như Kiều Chính Hạo. Cô cũng biết bản thân không thể cưỡng lại bề ngoài cuốn hút có chút hư hỏng của Kiều Chính Hạo, anh giống như một đóa hoa thuốc phiện, càng ngắm càng mê, càng ngửi càng say.

Mãi mê nghĩ ngợi, tay Mạc Nhược Vũ đan bởi ngón tay Kiều Chính Hạo, cô thả lỏng để anh dẫn đi ra khỏi sảnh chính, chưa bao giờ cô lại thấy ngọt ngào như lúc này.

Trong gara, có một người đàn ông đứng trước xe Kiều Chính Hạo chờ, đến gần Kiều Chính Hạo liền lấy chìa khóa xe trong túi quần Mạc Nhược Vũ ném cho người đàn ông kia rồi đẩy cô lên ghế phụ xe anh.


Xe chạy ra khỏi chung cư, không khí yên lặng một lúc lâu, Mạc Nhược Vũ cất tiếng: “Sao anh lại biết Hải Lâm là loại người đó?"

"Em có nhớ nhìn thấy Hạ Liên lên chiếc xe của La Hàn? Tôi đã xác nhận với cậu ta ngay sáng hôm sau"

Mạc Nhược Vũ vận động trí não, sực nhớ đến sáng hôm đó Kiều Chính Hạo mua trà đào cho cô, tâm trạng vui vẻ còn chủ động đi làm việc dù là thứ bảy, ra là đã biết sự thật.

"Sao anh không nói cho tôi biết?" Mạc Nhược Vũ quay sang trách móc Kiều Chính Hạo.

Kiều Chính Hạo cười lạnh, liếc mắt nhìn Mạc Nhược Vũ: “Không có chứng cứ, em chịu tin lời tôi nói sao?"

"Vậy... Hạ Liên là thế nào?"

"Cô ta được Hải Lâm cài đến làm thư ký cho em để tiện theo dõi, nhưng hắn ta sẽ không bao giờ ngờ đến Hạ Liên bị tôi kéo về cùng phe" Kiều Chính Hạo càng nói càng thích thú.

Khóe môi Mạc Nhược Vũ không kiềm được cong lên nhẹ, chuyện này có thể xem Kiều Chính Hạo với Hạ Liên liên lạc đều vì muốn vạch trần Hải Lâm, nhưng tại sao anh lại phải làm như vậy? Anh thật lòng lo lắng cho cô hay chỉ không muốn thua Hải Lâm?

Đến một cửa hàng quần áo nổi tiếng trên đường, Kiều Chính Hạo kéo Mạc Nhược Vũ vào trong, chỉ tay bảo nhân viên lấy chiếc đầm công sở màu xanh đậm cổ chữ V tay dài chân váy xòe trên ma đơ canh.


Cầm lấy đầm, Kiều Chính Hạo trực tiếp kéo Mạc Nhược Vũ vào phòng thay đồ. Bên trong rộng rãi, Kiều Chính Hạo ngồi xuống ghế ngay trong đó chờ đợi.

Mạc Nhược Vũ nghi hoặc nhìn Kiều Chính Hạo, anh muốn xem cô thay đồ? Biến thái!

Bên ngoài nhân viên túm chụm lại, hào hứng đoán xem tam thiếu gia cùng tam thiếu phu nhân làm gì bên trong.

Vài phút trôi qua Mạc Nhược Vũ vẫn đứng ngây người, Kiều Chính Hạo mất kiên nhẫn đứng dậy bước đến, cô lo sợ lùi chân sát tường biểu cảm cảnh giác cao độ. Kiều Chính Hạo cởi nút áo của Mạc Nhược Vũ, dùng lực để gỡ tay đang chắn trên người của cô. Anh cúi người hạ thấp đầm cho cô mặc vào, sau đó kéo dây kéo sau lưng cô.

Thoát nạn, Mạc Nhược Vũ thở phào nhẹ nhõm, lại bất ngờ bị Kiều Chính Hạo lôi ra ngoài.

Ở quầy thu ngân, Kiều Chính Hạo vừa lấy thẻ trong ví vừa nói với nhân viên: “Mỗi kiểu lấy cùng size, gửi đến địa chỉ này"

Để lại địa chỉ, bỏ lại quần áo cũ của Mạc Nhược Vũ, Kiều Chính Hạo đưa cô đến công ty. Mạc Nhược Vũ ngoan ngoãn làm theo mọi sắp xếp của Kiều Chính Hạo, chính bản thân cô cũng không ý thực được hành động của mình, chỉ cảm thấy anh lúc này vô cùng ngầu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận