Yêu Vật


Cách ám sát tốt nhất thất bại, tôi đành phải đánh bừa. Tôi bắt đầu dùng Cuồng Phong Đao hóa thành rất nhiều phân thân, với mắt người thường thì không thể nhìn được tốc độ di chuyển, chỉ thấy như vô số vạch đen đan xen nhau trong không khí, vừa lướt qua sẽ tan thành mảnh nhỏ.
Xi Ly Quân không nhanh không chậm giơ roi lên phòng thủ.
Nhìn hai người nhìn như sức mạnh ngang nhau, nhưng cách chiến đấu của tôi lại tốn rất nhiều sức. Đợi đến khi tôi dùng hết sức rồi sẽ phân rõ thắng bại ngay. Nhưng thiên giới đang đuổi giết Xi Ly Quân, tôi không tiếc mất nhiều sức hơn, cố tình để trận đánh này trở nên rầm rộ hơn, chỉ cần chống đỡ thêm mấy tiếng chờ khi nhân viên công ty quản lý đi làm, đến đảo nhỏ này quét dọn sẽ phát hiện ra chuyện kỳ lạ rồi báo cảnh sát. Lam Lăng sẽ lập tức đưa thiên binh tới bắt tên vô liêm sỉ này.
Tình hình thuận lợi như trong dự đoán, khoảng hai mươi phút sau, mặt trời bắt đầu nhô lên. Trong lúc phòng thủ Xi Ly Quân bỗng nhiên mở miệng nói: “Nàng chỉ biết sức mạnh lúc bình thường của ta, lại không biết rằng khoảnh khắc giao nhau giữa ngày và đêm là lúc sức mạnh rắn hai đầu tăng lên.”
Tôi nhận ra không ổn, lùi lại vài bước: “Anh nói một đống thứ linh tinh là muốn kéo dài thời gian.”
Xi Ly Quân liếm liếm môi, trong mắt lóe lên từng sự tàn nhẫn: “Ta kéo dài thời gian cũng chỉ chờ đợi thời khắc này.”
Sức mạnh của anh ta tăng vọt, khói độc từ cây roi có thể làm tan chảy cả sắt thép, roi tăng tốc quất thẳng đến chỗ tôi.
Nhịp điệu chiến đấu rối loạn, tôi trở tay không kịp, bị roi đánh trúng vào trước ngực, bay ra ngoài đập vào bức tượng thị trưởng bằng đồng. Da thịt lại đốt tỏa ra cái mùi khó ngửi, độc dược bắt đầu ăn mòn da thịt, tôi đau đến mức hít một hơi lạnh. William chạy tới, chắn trước mặt tôi, liều chết bảo vệ.
Xi Ly Quân phe phẩy roi, hỏi tôi như kiểu đùa bỡn với con chuột: “Tiểu Dạ đồng, ta thích nàng như thế, có muốn ta cân nhắc cho nàng một cơ hội nữa không? Chỉ cần nàng gọi một tiếng Xi Ly ca ca, thành tâm nhận sai, nói không chừng ta sẽ tha cho nàng một mạng, phế đi yêu lực của nàng giữ lại làm thiếp.”
Với tình thế trước mắt, đến đồ ngốc cũng biết anh ta chỉ muốn làm nhục tôi mà thôi, cho nên tôi nhổ nước miếng về phía anh ta.
William ôm tôi, rưng rưng hét về phía Xi Ly Quân: “Cút! Anh không yêu Dạ Đồng, mà chỉ yêu chính bản thân mình! Dạ Đồng bị cái loại biến thái như anh thích đúng là sỉ nhục! Sỉ nhục!”
Tôi sờ sờ đầu chó của anh ta, khen ngợi: “Mắng đúng lắm.”

Sau lưng Xi Ly Quân, bầu trời dần xuất hiện một rặng mây đỏ. Tôi mừng như điên, bám vào William cố gắng đứng lên, cười nói: “Anh cho rằng chỉ có anh mới kéo dài được thời gian sao? Anh cho rằng tôi còn có chuyện gì để nói với tên biến thái như anh sao? Tôi cũng chỉ kéo dài thời gian đợi cứu binh thôi!”
“Cứu binh?” Xi Ly Quân dường như nhận ra điều gì, lắc đầu, “Đừng phô trương thanh thế, ta đã sai yêu quái phong tỏa toàn bộ pháp chú truyền tin ở biệt thự của nàng, theo dõi hành động của vẹt, cắt điện thoại và internet trong biệt thự, còn phái người theo dõi nàng nữa. Nàng không thể có cơ hội gọi cứu binh được.”
“Nói anh là đồ nhà quê đúng là đồ nhà quê! Thời đại Internet rồi! Cách liên lạc không hơn một nghìn cách thì cũng có mấy trăm, ai còn dùng điện thoại nữa?” Tôi đau đến mức mặt cũng giật giật nhưng vẫn còn vui sướng khi người gặp họa, “Con người thời đại mới đều dùng mạng di động! Đánh chữ nhắm mắt cũng đánh được, còn phải nhìn bàn phím sao? Lúc ấy tôi đang dùng QQ chế giễu cái ảnh tự sướng của Chu Tư Tư đần độn, phát hiện ra không thấy William tôi đã nhét di động vào túi. Lúc nói chuyện với anh, tôi cố ý bước vào ra khỏi phạm vi kết giới, tín hiệu GPRS rất mạnh. Tôi vừa nói chuyện với anh vừa lén chế độ chat voice, sau đó nhắm mắt đánh chữ, rồi gửi số điện thoại và địa chỉ của Hồng Vũ cho cô ấy, để cô ấy đi báo cho Hồng Vũ biết.”
Rặng mây đỏ tới gần, hơi nóng ùn ùn kéo đến.
Xi Ly Quân không dám tin nhìn lên Hồng Vũ oai phong lẫm liệt và Lam Lăng với đội thiên binh thiên tướng đứng giữa không trung.
Yêu quái mạnh đến đây cũng không thể đánh lại mười vạn thiên quân, anh ta đã hết hy vọng rồi.
Sống hay chết phải xem quyết định của Thiên giới.
Tôi mơ hồ nhìn thấy trong đám chúng tiên có một khuôn mặt đen sì râu ria xồm xàm, tay trái cầm pháp khí, tay phải nắm đại đao. Tôi vội rụt vào trong lòng William, đẩy cái đầu chó của anh ta lên trên để không bị nhìn thấy.
William hỏi: “Ai thế?”
Tôi nuốt nước miếng, khẽ nói: “Sư phụ.”
William chưa bao giờ gặp sư phụ, cũng nuốt nước miếng có vẻ rất căng thẳng.
Ai nói dáng vẻ của thần tiên phải tiên phong đạo cốt? Bộ dạng sư phụ nhà tôi như đồ tể giết heo bán chó, gương mặt hung tướng, còn có một đống râu xồm vừa thô lại vừa cứng, ai thấy cũng tưởng là Chung Quỳ [1]. Ham mê lớn nhất của ông ấy chính là biến tôi về thành hình mèo, đầu tiên là ấn đệm thịt, sau đó ôm chặt vuốt lông tôi, còn nói mấy câu vô tích sự buồn nôn, tôi bị vuốt đến chảy nước mắt ra mà vẫn không dám nói “Không” với ông ấy.
[1] Thần Chung Quỳ: vị thần có thể đánh quỷ trong truyền thuyết, dân gian xưa thường treo ảnh của Thần, cho rằng có thể trừ được tà ma.

Lam Lăng thấy người đông thế mạnh, đi đến giải độc chữa thương cho tôi. Tôi nhân cơ hội đuổi William đi, hỏi anh ta: “Tô Trọng Cảnh ở đâu?”
Lam Lăng liếc mắt nhìn William một cái: “Em cho rằng Hồng Vũ sẽ nhận sư đệ lung tung sao?”
Tôi giận: “Anh ta tốt thế sao lại biến thành chó được?”
Lam Lăng im lặng rất lâu, từ từ nói: “Sau khi nhớ lại tất cả, Tô Trọng Cảnh vốn có thể thành tiên lại cam nguyện rơi vào Súc Sinh Đạo vì em. Anh ta nói đối tượng em thích là mèo, nên chỉ trông mong có kiếp có thể biến thành mèo để tới tìm em. Đáng tiếc luân hồi không thể đoán trước, vận khí của anh lại xui khủng khiếp, không thành chuột thì cũng thành kiến. Mấy trăm năm liền, vất lắm vả mới có một lần thành gấu mèo, nhưng lại là con cái. Bọn anh cảm thấy anh ta thật sự rất đáng thương nên nhân lần này biến thành chó, theo nguyên tắc chó mèo chung nhà thân thiết nên mang anh ta về nhà cho em làm quen trước. Không ngờ em lại kháng cự như vậy nên bọn anh chưa kịp nói…”
“Anh ta là đồ ngốc!” Tôi tức giận đến mức miệng vết thương cũng đau, đau đến mức nước mắt cũng chảy ra, “Chẳng trách làm quan cũng không nổi! Mấy kiếp mà vẫn ngu ngốc như vậy! Vô dụng! Đáng đánh đòn!” Bây giờ ngẫm lại, thái độ của Hồng Vũ với William tốt đến bất ngờ, dù William xử sự rất ngốc nhưng chỉ số thông minh lại rất cao, tốc độ học tập cũng nhanh hơn các yêu quái mới sinh khác.
Lam Lăng vô cùng đồng cảm: “Cậu ấy rất thích em đấy.”
Tôi quay đầu: “Ai muốn anh ta thích!”
Lam Lăng gật đầu: “Có thể chịu được tính cách kỳ quái này của em đã không dễ rồi. Chẳng trách em lại thích cậu ta.”
Tôi giận: “Ai thích anh ta! Nói lung tung em cắn chết anh!”
Lam Lăng lập tức sửa lời: “Muốn nói với cậu ta không?”
“Không nói!” Tôi tức giận: “Bánh Chưng cũng là tên khốn kiếp, cho dù có biến thành chó thì vẫn bị bắt nạt đến chết!”
Lam Lăng buông tay ra: “Dù sao cũng không phải chuyện của anh, tùy em thôi. Này, giúp em việc lớn như vậy, có rảnh thì phải nói tốt anh với Hồng Vũ đấy…”
Tôi gật đầu: “Em sẽ nói với chị ấy anh được phú bà bao nuôi.”

Tay Lam Lăng đang băng vết thương cho tôi dùng sức, tôi hét thảm một tiếng “Oa oa oa”. William ở đằng xa đau lòng dựng thẳng đuôi lên, sau đó bổ nhào đến, vội vàng hỏi Lam Lăng: “Cô ấy có sao không?”
Lam Lăng thản nhiên nói: “Lòng dạ không được tốt cho lắm.”
Đầu óc William đã rối như tơ vò, anh ta hỏi như cha mẹ chết: “Lòng dạ hỏng rồi thì sẽ chết sao?”
“Sẽ tức chết!” Tôi đập một phát lên đầu anh ta.
Xa xa truyền đến tiếng gọi thân thiết: “Đồ nhi ngoan.”
Hỗn chiến đã chấm dứt, sư phụ không biết xấu hổ của tôi mang theo đống râu xồm dùng ánh mắt “yêu thương” nhìn về phía chúng tôi, hình như muốn chạy đến để thể hiện tình thầy trò.
Tôi rùng mình, kéo tai William nói: “Chạy mau.”
Người hiền lành như William mà cũng bị ông ấy nhìn đến mức dựng thẳng đuôi, vội biến về hình chó, cõng tôi trên lưng, nhảy lên thuyền thiên nga chạy trốn.
Hồng Vũ hiếm khi nể tình tình cảm sư tỷ muội, ngăn sư phụ lại, nói chuyện với ông ấy.
William sống chết giẫm chân đạp, vội vàng rời khỏi hiện trường khủng bố.
Trăm ngàn năm qua, kiến trúc thay đổi, rừng rậm thay đổi nhưng ánh mặt trời vẫn ấm áp như xưa.
Trên đường trở về, tôi nằm sấp lên lưng chó Golden Retriever, bộ lông dài mang theo hương vị ấm áp, miệng vết thương hình như cunxg không còn đau nữa rồi. Trong công viên cây cối xanh mướt, dường như chúng tôi trở về rất nhiều năm trước, từng cơn gió nhẹ thổi qua, nước suối róc rách, tôi và chàng nhàn nhã sưởi nắng.
Xóa bỏ tổn thương, dứt bỏ thành kiến, cởi bỏ khúc mắc, tôi có cảm giác thật thoải mái.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy như thế này rất tốt.
Tôi gọi điện cho Chu Tư Tư: “Thời cổ đại vàng là đồng, không cho phép quỵt nợ, trả nợ nhanh lên.”

Chu Tư Tư ngây người một lúc mới hoan hô một tiếng, vui vẻ đi tìm mẹ đòi tiền.
William hỏi lại lần thứ một ngàn không trăm linh một: “Dạ Đồng, đợi vết thương khỏi rồi, cô đến công viên trò chơi với tôi nhé?”
Lần đầu tiên tôi sảng khoái đáp: “Được.”
William mừng như điên: “Cuối cùng cô cũng đồng ý hẹn hò với tôi rồi?”
“Ai nói là hẹn hò?” Tôi đập cái đầu chó của anh ta, lên án mạnh mẽ: “Chỉ là bị thương ở nhà lâu ngày sẽ chán nên muốn đi ra ngoài chơi thôi! Tóm lại tôi muốn có người xách túi trả tiền làm cu li!”
William cười đến mức miệng không khép lại được: “Tôi là cu li! Tôi thích làm cu li nhất! Tôi thích Dạ Đồng nhất!”
Tôi giận: “Tôi ghét anh nhất!”
William vui vẻ chạy: “Ghét đi ghét đi!”
Bầu trời tràn ngập ánh nắng, xe cộ như mắc cửi.
“Nhìn kìa, có một con chó lông vàng cõng mèo trên lưng đang chạy kìa?”
“Đáng yêu quá, mèo chó một nhà thân thiết!”
“Chụp nhanh đi rồi đăng lên Microblogging!”
*******


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận