Yoonhyun Nhất Cố Hoa Lạc


Trống canh hai vang lên, kinh thành đèn đuốc rực rỡ.

Tại phủ Thừa tướng, Di Nhiên viên.

Từ Châu Hiền tắm rửa xong, lẳng lặng ngồi pha trà, ba ngàn tóc đen không vãn, xõa tung trên y phục đạm sắc.

Động tác trên tay nàng chậm rãi mà nhã nhặn.

Bạch Hạ bận bịu trải đệm chăn, còn Bạch Thúy đốt thêm than sưởi ấm.

Một mảnh yên ắng.

Bạch Thúy đem phi phong đến phủ thêm cho Châu Hiền, rồi mới mở toang cửa sổ thổi khí than ra ngoài, tránh làm ngạt trong phòng.

Cửa vừa mở, hàn khí từ ngoài lại tràn vào, có chút ẩm ướt.

Châu Hiền nhấp ngụm trà, khép hờ mắt thưởng vị.

Bạch Hạ trải xong đệm chăn quay người lại, "soạt" một tiếng thì chấn kinh.

Hắc y nhân lạ lẫm đã từ ngoài phi vào trong đây.

Nàng suýt thì cắn phải lưỡi, ngăn không kinh thét làm nhiễu động ra ngoài.

Bạch Thúy cũng bị dọa kinh hãi, bất quá thần sắc trấn định hơn Bạch Hạ.

Không hét lớn lên, chỉ gắt gao đề phòng.

Người đến không rõ dung mạo, mũ bào trùm kín đầu, chỉ thấy mặt nạ bằng bạc che đi.

Vóc người cao gầy, hắc bào phủ ngoài phát ra khí tràng vương giả, không giận mà uy.

Đến, nhưng thần không biết quỷ không hay, không gây ra tiếng động, quả là thân thủ phi phàm.

Từ Châu Hiền lúc này mới chậm rãi rời trà kỉ, nhìn thấy hắc y nhân đeo mặt nạ cũng không biến động.

Nàng phất tay, nhạt nhẽo nói: "Các ngươi lui xuống trước".

Lời này đương nhiên là nói với Bạch Hạ cùng Bạch Thúy.

Các nàng lập tức lĩnh lệnh, yên lặng thối lui, trước khi đi còn chu đáo đóng cửa lại.

Chưa quá nửa chung trà, trong phòng chỉ còn Từ Châu Hiền cùng hắc y nhân kia.

Từ Châu Hiền thản nhiên hành lễ, phảng phất chuyện thiên kinh địa nghĩa: "Tiểu nữ thỉnh an điện hạ, điện hạ vạn phúc kim an".

Hắc y nhân nghe xong lại cười khẽ, tiếng cười thâm sâu không rõ ý tứ.

Nàng chậm rãi tháo mũ bào cùng mặt nạ xuống, động tác đơn giản nhưng lại mang theo một cỗ ưu nhã quý khí.

Dung mạo hiển lộ, dung mạo thanh đạm như rượu.

Không phải Lâm Duẫn Nhi, còn có thể là ai.

Nàng nhìn Từ Châu Hiền, mắt phượng sâu không thấy đáy: "Cô đã xem thường ngươi rồi, Từ tam tiểu thư.


Úc, phải là Trữ phi đương triều mới đúng".

Mấy chữ cuối ngữ khí nàng đã mang theo nghiền ngẫm, phảng phất dã thú ngắm trúng con mồi, yên lặng mà nguy hiểm.

Từ Châu Hiền thản nhiên cười nhạt, tay trái hơi kích động, vô thức vuốt vuốt viền áo tay phải.

Động tác này lại bị Lâm Duẫn Nhi thu vào đáy mắt, khóe mắt thâm sâu thêm một phần.

Kẻ có thể biết được thói quen của nàng, đến giờ cũng chỉ có Từ Châu Hiền.

Từ Châu Hiền bước đến trà kỉ, chậm rì rì châm chén trà còn nóng.

Nàng từ tốn nói: "Điện hạ hạ giá đột ngột, chỗ tiểu nữ lại không có gì quý giá, đành thỉnh điện hạ phẩm trà, mong điện hạ thứ tội".

Lâm Duẫn Nhi cong môi, tựa tiếu phi tiếu.

Trà kỉ vốn là bàn gỗ lê, được đặt trên nhuyễn tháp để Từ Châu Hiền tiện phẩm trà, cũng có thể nghỉ lưng.

Vậy nên, Lâm Duẫn Nhi chẳng tốn khí lực đã chế trụ Từ Châu Hiền trên nhuyễn tháp.

Một đôi phượng mâu sắc bén khóa chặt quân quý dưới thân.

Hệt như dã thú vồ mồi, áp con mồi dưới thân mình.

Lâm Duẫn Nhi cười lạnh nói: "Bớt lời vô ích, nói đi, ngươi rốt cuộc muốn gì? Hửm, Trữ phi?".

Từ Châu Hiền thần sắc không vi hoảng.

Đồng tử sâu không thấy đáy.

Thậm chí đang bị ép dưới thân một hoàng tước, nàng cũng không thất thố.

Chỉ êm ái nói: "Điện hạ, không phải tiểu nữ đã nói muốn phò trợ người hay sao?".

Lâm Duẫn Nhi chống hai tay, trái phải giam lỏng Từ Châu Hiền.

Hơi thở xâm lược đều tỏa ra nguy hiểm.

Tựa như dã thú đã bắt trọn con mồi, chỉ cần ra chiêu cuối kết thúc.

Đây là tính hiệu cuối cho cuộc đi săn tối nay, mày phượng nàng cong khẽ: "Hửm? Dã tâm của ngươi chỉ có chừng này?".

Từ Châu Hiền ngược lại không thẹn mà còn mỉm cười.

Một đôi đồng tử trơn bóng không thấy đáy, hắc bạch phân minh.

Nàng nói: "Điện hạ, dã tâm tiểu nữ tất nhiên không chỉ có vậy.

Bất quá, dù thế nào người cũng không cần cố kị, tiểu nữ vĩnh viễn sẽ hầu cận, sẽ trung thành với người!".

Đây cũng là Từ Châu Hiền từ đời trước phát thệ, chỉ cần có cơ hội, nàng nhất định sẽ trả nợ cho nàng ấy...!Đó đã biến thành chấp niệm cả hai kiếp...!
Kiếp trước...!Ta quá ngu xuẩn cũng quá ngây thơ...!Tin tưởng đám người lòng lang dạ thú, dựa dẫm vào kẻ không thương ta thật lòng, phụ bạc lại người ta không nên phụ bạc...!Kiếp này, ta tàn nhẫn như vậy, thâm độc như vậy, không chỉ muốn đòi lại ân oán của đời trước...!mà ta còn muốn trả nợ cho nàng...!
Ta nợ nàng rất nhiều, có lẽ mất cả đời cũng không thể trả hết, nhưng cái nợ này...!ta lại không thể nói ra...!Tựa như một lần quay đầu mới kịp nhận ra hoa đã rơi...!
...!
Lâm Duẫn Nhi chăm chú nhìn Từ Châu Hiền, như muốn nhìn thấu nàng.


Cuối cùng lại nâng cằm Từ Châu Hiền lên, chóp mũi hai người mơ hồ chạm vào nhau.

Hô hấp đều hòa làm một, từ tốn xâm chiếm.

Ngữ khí nàng nửa đùa nửa thật: "Phải không? Ái phi, nàng sẽ trung thành với cô, hay sẽ giúp Thế nữ một tay lật đổ cô?".

Từ Châu Hiền cười khổ, Lâm Duẫn Nhi đều sống trong âm mưu quá lâu.

Đi một bước phải tính trước mười bước, nói một lời phải đắn đo hiềm nghi.

Tất cả chỉ để tồn tại tới hôm nay.

Nàng ấy nghi ngờ nàng cũng dễ hiểu.

Làm sao tin được một kẻ cứ cứng rắn chen vào nhân sinh của mình đây? Ai biết kẻ đó là tốt hay xấu, có đáng tin hay không?
Từ Châu Hiền nhìn thẳng vào phượng mâu sắc bén đối diện.

Cằm nàng vẫn bị khóa chặt, nàng không sợ hãi cũng không thất thố.

Chỉ nhẹ nhàng nói: "Điện hạ, người vốn dĩ đã điều tra tiểu nữ cả rồi, cần gì phải nói những lời này?".

Ngọc thủ đang nâng cằm Từ Châu Hiền không buông lỏng, ngược lại còn xiết chặt.

Ngữ khí Lâm Duẫn Nhi nhiễm một tầng u ám: "Ngươi ngược lại biết quá nhiều về cô rồi".

Từ chuyện Lâm Duẫn Nhi giả ngốc, nuôi dưỡng thế lực bên ngoài, tác phong hành sự...!cho tới thói quen vặt vãnh hằng ngày.

Nữ quân quý này đều nắm rõ trong tay.

Nàng không quá thích cảm giác này, cảm giác mọi tính toán của nàng đều bị Từ Châu Hiền cứng rắn chen ngang.

Không phải gây hại cho nàng, nhưng nàng không thích cảm giác bị một kẻ khác nhìn thấu như vậy.

Bản tính tước quý đã cao ngạo, lại thêm tính lãnh thổ quá mạnh, phàm là thứ không hợp mắt trong lãnh thổ, đều sẽ bị loại trừ.

Lâm Duẫn Nhi chính là không quá thích Từ Châu Hiền chen vào nhân sinh của mình như vậy.

Từ Châu Hiền đương nhiên nhận ra tín hiệu nguy hiểm, nàng cũng hiểu khiêu khích nhẫn nại của một hoàng tước là ngu xuẩn thế nào.

Nhưng nói ra loại chuyện trọng sinh hoang đường như vậy, ai có thể tin đây? Cả nàng còn không dám tin.

Từ Châu Hiền ngữ khí rất mềm nhẹ, có cầu khẩn nhưng cũng có bất đắc dĩ, nàng nói: "Điện hạ, người không thể cho tiểu nữ cơ hội, để chứng minh tiểu nữ có ích với người sao?".

Ngắn ngủi nháy mắt, Lâm Duẫn Nhi thất thần.

Dường như nàng không nghĩ đến Từ Châu Hiền sẽ đột ngột hạ giọng như vậy.

Nhưng rất nhanh, nàng lại khôi phục dáng vẻ thâm sâu khôn lường.

Nàng buông Từ Châu Hiền ra, đứng dậy, lãnh đạm sửa lại nếp nhăn trên hắc bào.

Từ Châu Hiền thầm thở phào, cũng chậm rãi đứng dậy ngay ngắn.


Lâm Duẫn Nhi thật sâu nhìn nàng, cuối cùng để lại một câu: "Còn xem biểu hiện của ngươi", liền ly khai.

Từ Châu Hiền đơn độc đứng đó, chẳng rõ nàng đang nghĩ gì.

Chỉ nghe thấy tiếng thở dài của nàng mềm nhẹ phiêu lãng...!
...!
Từ Châu Hiền đã thành Trữ phi, tin này truyền ra, cả quý tộc Đông Yên cũng thập phần kinh hãi.

Một thứ nữ lại có thể làm chính phi.

Đây là chuyện chưa từng thấy.

Còn là dám cầu ban hôn với tỷ phu tương lai?! Huống hồ, sao lại đâm đầu vào một hoàng tước ngu xuẩn, nàng ta là thông minh hay nông cạn?
Nhất thời kinh thành lại nhấc lên một hồi nghị luận.

Không rõ ngoài kia đồn đãi tốt xấu thế nào.

Tóm lại thanh danh Từ Châu Hiền đã nên tiếng kinh vang lớn.

Bất quá, Từ Châu Hiền đối với những chuyện này chỉ một bộ bàng quan, diện vô biểu tình.

Chỉ là, thái độ dè chừng của người Từ gia lại khiến nàng có điểm hứng thú.

Muốn tồn tại trong Từ gia này, chỉ khi có đủ cường đại mới có thể sống.

Còn những kẻ càng thủ thường, càng dễ trở thành bàn đạp cho người khác mà thôi.

Cũng như nàng đời trước, tin rằng chỉ cần không đắc tội ai sẽ sống tốt, quả thật ngu ngốc đến cực điểm.

Chiếu ban hôn ban ra đột ngột nhưng lại được đốc thúc, Lâm đế cho lễ bộ tính toán ngày lành gần nhất liền nạp phi cho Trữ quân.

Vậy nên ngày thành hôn liền được định vào rằm tháng nhuận, là ngày đại cát.

Từ giờ đến ngày đó còn hai tháng có hơn.

Từ Châu Hiền liền ở tại Từ gia học vài lễ nghi cùng phép tắc trong cung.

Thập phần thư thả.

Ngắn ngủi chưa tròn năm, một thứ nữ như nàng lại gây lên biến động trùng trùng.

Cuối cùng lại chuẩn bị lên kiệu hoa vào hoàng cung làm phi.

Người khác nhìn vào cũng phải thầm than nàng quá tâm cơ thủ đoạn, bằng không một nha đầu quê mùa như nàng, làm sao may mắn đến như vậy?
...!
Mấy ngày sau, tiết trời thanh thanh, Từ Châu Hiền cho một gánh hí kịch vào Từ phủ.

Mượn cớ giải sầu mà lôi kéo hậu viện cùng xem hí.

Trong Từ gia hiện tại, vị thế Từ Châu Hiền là cao nhất, Từ Khải cũng phải nể nang mặt mũi nàng.

Vậy nên giờ mùi ba khắc, cũng ở lại phủ cùng xem hí.

Bất quá, Từ Thi Hiền lại lấy cớ có chuyện mà rời phủ từ sớm, chính phòng đến dự chỉ có Lưu thị cùng ngũ thiếu gia.

Từ Châu Hiền dáng vẻ nhạt nhẽo như thường.

Từ Thi Hiền gấp gáp gặp nhân tình, nàng mới không hiếm lạ mà ngăn cản.

Chẳng qua, ả ta đi như vậy, lại không xem được tuồng hí kịch đặc sắc hôm nay.

Gánh hí bày hí đài ở hoa viện hậu viện, hạ nhân sắp xếp bàn ghế còn mang đến cả trà nước.

Lúc Từ Châu Hiền khoan thai đến chậm mọi thứ đều chu tất cả rồi.


Người Từ gia đều đã đến đông đủ, chỉ đợi nàng đến mới khởi xướng mà thôi.

Mọi thứ tiếp đó tuần tự diễn ra, người Từ gia phân theo tôn ti mà ngồi.

Chỉ là cạnh chủ vị của Từ Khải, lại kê thêm một ghế bành quý phi, cao hơn chủ mẫu một bậc.

Chính là chỗ của Từ Châu Hiền, biểu trưng cho địa vị của nàng hiện tại.

Kịch xướng cũng coi như hấp dẫn.

Hoa đán vẽ hoa dung rất khéo, mỗi cái nhăn mày đều làm người khác phải nhìn theo, rất thu hút.

Trên dưới Từ gia đều xem đến quên cả giờ giấc.

Trái lại, người mở đầu xem xướng là Từ Châu Hiền, lại không mang tâm tư thưởng thức.

Nàng chỉ ngồi đó nhìn chén trà lạnh trên tay.

Bạch Thúy hộ sau lưng nàng cũng cúi thấp đầu thủ thường.

Quá nửa tuồng xướng.

Đến đoạn vị tướng trong lời kể nhân gian trảm tên gian phu sau khi bắt gian tại giường.

Vốn rất bình thường lại nghe tiếng thét lên chói tai.

Nhất tề tất cả đều kinh hoảng nhìn sang, kẻ thét lớn cư nhiên là Lưu thị.

Ả ta như phát rồ mà trèo lên hí đài, hung hăng lao vào đào chính, kêu lên đinh tai: "Ngươi!! Chính ngươi!! Tiện nhân!! Tiện nhân!!!".

Nói rồi ả ta liền bóp cổ đào chính kia, nhất thời tất cả đều ngẩn ra rồi nhanh chóng loạn lên.

Từ Khải đập bàn đứng dậy, gầm nhẹ: "Thế này là thế nào?! Còn ra thể thống gì nữa?!!".

Đại di nương là điển hình vui sướng khi kẻ khác gặp họa, bỏ đá xuống giếng nói: "Làm sao chủ mẫu lại như phát điên thế này? Còn không mau kéo chủ mẫu ra, đều sắp bóp chết người rồi!!".

Hạ nhân lúc này mới kịp hoàn hồn, gấp gáp chạy lên hí đài lôi kéo Lưu thị ra.

Gánh hí dường như bị dọa sợ mà vài kẻ kêu cứu mạng lên tục.

Tràng cảnh đã rối còn thêm loạn, ai cũng khó nén thần sắc kinh hãi.

Từ Châu Hiền vẫn như trước ngồi ngay ngắn trên ghế quý phi.

Vô vị thu cảnh rối loạn vào đáy mắt, khóe môi cong nhẹ.

Bạch Thúy đứng hầu sau nàng đã sớm không giấu được hả hê, nàng ta nhìn thấy Lưu thị như điên dại mà vạn phần thư sướng.

Không uổng công nàng ta nhẫn nại đến giờ này, cũng không uổng công bày kế này lâu đến vậy.

Cuối cùng cũng đến ngày Lưu thị phải bị đẩy xuống dưới nước.

Ả ta một đời hô phong hoán vũ, hại không ít người, từng hại đời Bạch Thúy thảm hại kinh hoàng.

Cuối cùng cũng đến ngày ả ta phải trả giá.

Lưu thị bị hạ nhân tách khỏi đào chính, tay chân ả ta vẫn quơ quào cấu xé, tròng mắt đỏ ngầu, mồm liên tục thét lớn: "Tiện nhân!! Đi chết đi!! Biết rồi, ai cũng biết rồi!! Ta cho ngươi biết, dám cười nhạo ta, thượng thư phủ sẽ giết cả nhà ngươi!!".

Từ Khải thật không nhìn nổi cảnh này, hung hăng quát Lưu thị: "Câm mồm!!".

"Chát!!"
Lưu thị không những không nghe, còn thẳng tay tát Từ Khải!!
______
Hoan nghênh bắt lỗi type / chính tả.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận