Yoonhyun Nhất Cố Hoa Lạc


Lâm Duẫn Nhi là kẻ có dã tâm, nàng muốn ngồi lên hoàng vị, đây là điều không thể phủ nhận.

Nàng còn có tầm nhìn xa trông rộng, biết rõ bước đường đăng cơ của mình không thuận lợi.

Vậy nên mới chuẩn bị sớm đến vậy.

Bất quá Từ Châu Hiền có điểm lo lắng, vuốt vuốt một đoạn tóc của Lâm Duẫn Nhi.

Nhẹ giọng hỏi: "Điện hạ, đúc binh khí như vậy, nếu quan quân triều đình biết...!rất không hay".

Lâm Duẫn Nhi đương nhiên nghĩ đến điểm này.

Nàng phất tay, Từ Châu Hiền hiểu ý thay nàng vãn tóc.

Chỉ thấy phượng mâu sâu lắng không đáy, nàng nói: "Chính là có ái phi bên cạnh, có người thay cô bưng bít, cô mới tin tưởng mà dám rèn đúc binh khí như vậy? Có nàng ở đây, cô cần gì phải cố kị nữa?".

Từ Châu Hiền cũng không rõ đây là Lâm Duẫn Nhi nói đùa hay thật.

Tay nàng khéo léo dùng lược gỗ chải từng mảng tóc như tơ lụa của Lâm Duẫn Nhi.

Động tác chậm rãi mà nhã nhặn.

Mềm giọng nói: "Điện hạ tín nhiệm thần thiếp như vậy, quả là thần thiếp có phúc khí".

Quả thật, trong một năm, Lâm Duẫn Nhi dường như đã bắt đầu tin tưởng Từ Châu Hiền vô điều kiện.

Từ chỗ cố kị không để nàng vãn tóc, không rõ từ bao giờ đã tùy ý để nàng hầu hạ mọi thứ.

Không hề bận tâm Từ Châu Hiền có lợi dụng điểm đó mà hạ độc thủ hay không.

Có thể nói, Từ Châu Hiền đã chiếm được tín nhiệm từ nữ nhân thâm sâu khôn lường này.

Từng bước tiếp cận với kẻ quyền lực tối cao cuối cùng.

Từ Châu Hiền chỉnh tề đặt kim quan lên tóc Lâm Duẫn Nhi, dùng trâm ngọc phỉ thúy chậm rãi cố định lại.

Gọn gàng lại chỉnh tề, tóc đen vén gọn, càng hiển lộ dung mạo câu nhân của nàng ấy.

Lâm Duẫn Nhi rất hài lòng, tựa như một đầu kim long được hầu hạ mà hưởng thụ.

Ôn nhu ôm lấy Từ Châu Hiền, dùng chóp mũi cọ cọ lên sườn mặt nàng, thì thầm: "Bên chỗ Vu hậu thế nào rồi?".

Từ Châu Hiền cười khẽ, như thể chẳng đáng: "Hồi điện hạ, hai đồng sử của Vu hậu gần nhất rất không an phận.

Hôm qua còn dám thị oai đòi được điện hạ thị tẩm, lớn tiếng cáo buộc thần thiếp độc sủng chuyên quyền, gây rối Đông cung".

Lâm Duẫn Nhi có chút hứng thú nhướn mày, thật sâu trong mắt phượng chợt lóe hàn quang.

Nàng nói: "Úc? Còn lớn mật như vậy? Xem ra ái phi bị chọc giận không ít rồi?".

Từ Châu Hiền bật cười, môi mỏng phủ một lớp yên chi hồng nhuận mê người.

Nàng bình thản đáp: "Nể mặt Vu hậu, thần thiếp chỉ đánh bọn họ hai mươi trượng.

Bất quá, nếu Vu hậu còn không an phận, thiếp nghĩ nên giết gà dọa khỉ một chút".


Lâm Duẫn Nhi không cảm thấy Từ Châu Hiền độc ác mà còn cười hài lòng.

Tiếu ý nhiễm đầy sủng nịch mà cả nàng cũng không nhận ra.

Nàng hiếu kì: "Không an phận? Mẫu hậu của cô lại không an phận?".

Từ Châu Hiền không rõ Lâm Duẫn Nhi không hiểu hay cố tình không hiểu.

Đây là đào hoa nàng ấy gieo rắc còn hỏi lại sao?
Bất quá, kẻ tơ tưởng trượng phu của nàng, nàng tất phải tự tay xử trí.

Nàng chỉ hạ giọng bên tai Lâm Duẫn Nhi: "Về điểm này, điện hạ, người nên biết quân quý khi bị tịch mịch sẽ rất điên cuồng.

Huống hồ, mẫu hậu đã nhìn trúng người, nàng ta sẽ không chịu để yên lâu vậy đâu".

Lâm Duẫn Nhi khinh nhăn mày phượng, có đoán trước dụng ý của Vu hậu, nhưng nàng không quá thích loại quân quý như vậy.

Chịu không được Lâm đế tịch mịch liền muốn chèo kéo tước quý? Chẳng qua, nàng không muốn ra tay với nàng ta, tránh làm mất mặt hoàng tước, cứ để cho Từ Châu Hiền ra tay là được.

...!
Quả nhiên Từ Châu Hiền đoán không sai, người của Vu hậu bị nàng đè ép.

Nàng ta đâu thể để yên.

Mấy ngày sau đến phiên quân cờ của Từ Châu Hiền bị Vu hậu sờ ót.

Lệ phi dùng yêu thuật bùa yếm, định ám hại hoàng hậu, bị chính tổng quản bên người Lâm đế bắt gặp.

Cứ vậy bị hoàng hậu tống giam trong lãnh cung.

Từ đỉnh cao đắc sủng rơi vào đáy vực tăm tối.

Lúc Từ Châu Hiền hay tin, nàng còn đang phẩm trà sớm.

Bên cạnh bày một bàn cờ tướng chưa rõ thế cục.

Nghe Bạch Thúy bẩm báo lại, nàng thế nhưng chẳng biểu tình gì.

Chỉ cười nhạt, nâng tay chuyển bước cờ, một con tốt thí bên phía bàn cờ của nàng bị lấy ra.

...!
Dùng yêu thuật trong cung là điều cấm, Lệ phi lần này coi như xong đời.

Hằng ngày nàng ta ỷ sủng mà kiêu, đắc tội không ít người, vậy nên gặp nạn, không ít kẻ hả hê.

Lâm đế cũng thập phần lưu luyến vị phi tần này.

Bất quá Vu hậu lại khóc đến lê hoa đoái vũ.

Hắn không thể không đòi cho chính thê một lời công đạo.

Đêm hạ chí, mưa lớn.

Từ Châu Hiền bộ bộ trong mưa, Bạch Hạ đi phía sau chấp tán ô che cho nàng.


Trống điểm canh hai, mưa càng dày đặc.

Chủ tớ Từ Châu Hiền tiến đến lãnh cung.

Nơi này vốn là chỗ hoàng hậu hạ lệnh canh gác sâm nghiêm.

Bất quá hiện tại, nàng chẳng tốn khí lực đã dễ dàng vào trong.

Bên trong đã vài năm không quét tước, bụi bặm khắp nơi.

Hoàn toàn đối lập với Từ Châu Hiền đang vận cung trang bạch sắc thập phần cao quý.

Từ Thi Vũ từ lúc bị nhốt vào đã kêu khóc, giãy giụa điên cuồng, bị thị nhân trói chặt trên ghế gỗ.

Bây giờ ả ta không còn khí lực để kêu gào, đành gục rũ rượi gục đầu trên thành ghế.

Từ Châu Hiền đến, ả ta cũng không hay.

Từ Châu Hiền đi một vòng quanh ghế gỗ, ngón tay nàng gõ nhẹ trên thành ghế.

Âm thanh rất nhỏ nhưng đánh thức được Từ Thi Vũ.

Trông thấy nàng, ả ta liền gấp gáp khàn giọng: "Mau!! Mau đưa bản cung về!! Bản cung muốn gặp bệ hạ!!".

Từ Châu Hiền cười khẽ, cung bào trên người thập phần rạng rỡ, ba ngàn tóc đen vãn gọn, trâm phượng nạm ngọc cố định lại.

Dưới góc nhìn của Từ Thi Vũ, càng thêm một phần chói mắt.

Chỉ nghe thấy ngữ khí nhạt nhẽo mà chậm rãi của Từ Châu Hiền, môi mỏng phủ lớp yên chi khép mở: "Bản cung? Ngươi nghĩ ngươi còn là Lệ phi hay sao mà tự xưng "bản cung"?".

Đồng tử Từ Thi Vũ co rút một trận, môi trắng bệch định mắng chửi Từ Châu Hiền, nhưng lại cắn răng, đè thấp lấy lòng: "Cứu...!cứu ta!! Ta còn có ích cho ngươi!!".

Từ Châu Hiền hài lòng cong môi, xem ra vào cung một năm, ả quân quý ngu xuẩn này đã học được chút đạo lý.

Từ Châu Hiền từ trên cao nhìn xuống Từ Thi Vũ, một đôi đồng tử trơn bóng.

Nàng nói: "Cứu ngươi? Cũng được thôi, bất quá ngươi có biết mình sai điểm nào hay không?".

Từ Thi Vũ cắn răng một lúc, mới nói: "Là ta chưa suy nghĩ thấu đáo đã nghe theo xúi giục của mama bên người.

Ả ta xúi giục ta dùng yêu thuật rối gỗ để bỏ bùa yếm Vu hậu, chỉ cần Vu hậu chết ta có thể lên làm hậu!! Giờ nghĩ lại nhất định ả ta là người của Vu hậu, cố tình thổi gió bên tai ta!!".

Từ Châu Hiền nghe xong lại không biểu tình gì.

Từ Thi Vũ thập phần khẩn trương.

Ả ta biết, nếu ả ta không biểu hiện có ích, Từ Châu Hiền sẽ không ngần ngại vứt bỏ ả.

Bạch Hạ yên lặng đứng hộ sau lưng Từ Châu Hiền, không nói gì nhưng lại mang đến cảm giác an tâm.

Cuối cùng lại nghe thấy ngữ khí vô vị của Từ Châu Hiền, nàng cười nhạo, yên chi đỏ thẫm yêu diễm theo cử động của nàng: "Ngươi cùng đại di nương đều là những kẻ ngu xuẩn.

Nghĩ rằng làm thiếp thất thì sẽ được phù lên làm chính thê hay sao?

Từ Thi Vũ, ngươi nên thấy rõ.

Dù Lưu thị có bị điên, bị đưa ra ngoài Từ gia đến nửa sống nửa chết.

Từ Khải cũng chẳng phù đại di nương làm chính thất.

Đã có thảm cảnh trước mắt, ngươi vẫn muốn đâm đầu vào? Đúng là lòng tham không đáy, vẫn muốn leo lên được làm chính thê với thân phận ti tiện như ngươi?".

Từ Thi Vũ lại bị chọc giận, giận đến cả người run rẩy.

Ả ta vùng vẫy trên ghế gỗ, nhưng vì bị trói nên không thể làm gì Từ Châu Hiền.

Nàng ta chanh chua gắt: "Từ Châu Hiền!!! Ngươi đừng quên, xuất thân của ngươi cũng đều như ta ti tiện mà thôi!! Cả ta cùng ngươi chỉ là đứa con thứ chui ra từ bụng di nương!!".

Từ Châu Hiền dường như nghe thấy chuyện cười mà cười rộ lên, dung mạo thanh tú nhiễm thần sắc dương quang.

Nàng từ trên cao nhìn xuống Từ Thi Vũ, phượng bào trên người như đâm đùi mù kẻ khác.

Từ tốn nói: "Bản cung đúng là thứ nữ, nhưng bản cung bây giờ là chính phi của Trữ quân điện hạ...".

Ngừng một chút, nàng chống một tay bên thành ghế gỗ, kề sát vào tai Từ Thi Vũ, nhẹ nhàng thốt: "Sau này, bản cung còn trở thành hoàng hậu của cả Đông Yên quốc!!".

Từ Thi Vũ khiếp sợ, trợn tròn mắt nhìn Từ Châu Hiền.

Từ Châu Hiền đứng thẳng người, như thể nhìn giun dế mà nhìn Từ Thi Vũ, nói: "Còn ngươi, có thể sẽ chết trong lãnh cung này.

Không quyền tước, không vinh hoa phú quý...!cũng không có dược hương".

Nghe đến mấy chữ "không có dược hương", Từ Thi Vũ như bị giẫm phải đuôi mà điên cuồng.

Thần trí như bị vỡ tan mà rống lên: "Bản cung muốn dược hương!! Bản cung muốn gặp bệ hạ!! Bệ hạ nhất định sẽ thị tẩm bản cung!!!".

Từ Châu Hiền thấy Từ Thi Vũ như vậy thì cười nhạt.

Nàng lạnh nhạt phủi phủi cung trang trên người: "Tốt lắm! Bản cung chỉ giúp ngươi lần này nữa thôi, tự làm bệ hạ nhớ thương tới đem ngươi ra khỏi đây, còn chuyện minh oan bản cung sẽ xử trí".

Nói rồi nàng quay lưng ly khai, khóe môi không giấu lãnh tiếu.

Hay lắm, quản thúc ả Lệ phi này, chẳng khó khăn chút nào.

...!
Vu hậu ngàn vạn cũng không ngờ Từ Châu Hiền thật sự có khả năng xoay chuyển càn khôn.

Kế ả bày chỉ bằng một lời của tên quốc sư Thúc Uân liền dễ dàng phá giải.

Lệ phi lại được thả ra, lại lần nữa đắc sủng.

Nhưng đồng thời, bên Đông cung truyền đến tin dữ.

Lý mama mà nàng ta cài vào cư nhiên bị Từ Châu Hiền đánh chết, không sai, là đánh chết.

Chỉ nghe rằng, Lý mama này dám xem thường lời Trữ phi, dám loạn động vào y phục của Trữ quân.

Trữ phi cho rằng bà ta tay chân không sạch sẽ.

Cứ vậy liền đánh chết.

Thanh danh độc đoán của Từ Châu Hiền càng lan xa hơn, ai ai cũng biết đến nàng là Trữ phi chuyên quyền đáng sợ.

Lợi dụng Trữ quân si ngốc mà tác quái.

Vu hậu nghe xong giận đến hất ngã bàn trà, hay lắm!! Từ đầu nàng ta đã quá xem thường Từ Châu Hiền rồi!! Cứ nghĩ ả thứ nữ này dễ khống chế, ai ngờ ả ta cũng quỷ kế đa đoan đến như vậy!! Lại nghĩ đến Lâm Duẫn Nhi đang bị Từ Châu Hiền nắm trong tay, Vu hậu càng thêm giận!!
Vu hậu cứ nghĩ Từ Châu Hiền sẽ ngừng ở đó.

Ai mà ngờ được, nửa tháng sau, tin dữ lần nữa truyền đến.


Lần này, hai đồng sử nàng ta cài vào Đông cung để quấy nhiễu Từ Châu Hiền, bọn hắn cư nhiên lại treo cổ tự vẫn.

Người ngoài không biết, nhưng Vu hậu tin đây là Từ Châu Hiền giở trò quỷ, thứ nữ này là đang thị oai với nàng ta.

Mặt mũi nàng ta đều bị Từ Châu Hiền lạnh lùng tát thẳng.

Nhất thời giận đến đổ bệnh.

...!
Rất nhanh lại nhập đông, Đông Yên một trời tuyết trắng.

Nghe đồn đãi rằng, mấy tiểu quốc ven Đông Yên vừa gặp nạn châu chấu vào mùa hạ, lương thực thiếu khuyết.

Vậy nên giá lương thực tại Đông Yên đang nâng cao, vừa giữ cho dân Đông Yên, vừa thu lợi tức buôn bán ra ngoài.

Bất quá, Từ Châu Hiền thấy vậy cũng không tệ.

Thiết nghĩ Đông Yên bây giờ đang dần lụn bại.

Lâm đế chỉ một mực đeo đuổi trường sinh bất lão, nào còn tâm tư trị quốc.

Nàng chỉ hi vọng, mọi thứ thuận lợi đến khi Lâm Duẫn Nhi đăng cơ, không có chuyện gì ngoài ý muốn.

Không rõ là cớ vì sao, nàng lại có cảm giác bất an, rất bất an.

Thúc Uân lẫn Lệ phi không có tin tình báo.

Không nắm rõ được hành tung của Lâm đế, nàng liền có cảm giác mọi thứ không trong tay nữa.

Đối với kẻ đấu đá tâm cơ, đây là điềm không lành.

Thượng thư phủ cùng Từ gia triệt để trở mặt, Lâm Hinh Phúc dự tính khó khăn.

Lưu thị sống dở chết dở, Từ Thi Ảnh không dám rục rịch.

Mọi thứ tưởng chừng yên tĩnh, nhưng không rõ vì sao, Từ Châu Hiền không ngừng bất an được.

Lại nhanh chóng đến đêm Trừ tịch.

Hoàng cung như hằng năm mở yến tiệc mừng tân niên đến.

Một mảnh ồn ào tấp nập.

Còn nhớ khoảng thời gian này một năm trước, Từ Châu Hiền chỉ có thể từ xa nhìn Lâm Duẫn Nhi dưới một trời pháo thăng thiên lộng lẫy.

Hiện tại, nàng có thể thuận lý ở cạnh nàng ấy với vị thế thê tử.

Từ Châu Hiền chậm rãi chỉnh lại vạt áo cho Lâm Duẫn Nhi, động tác mềm mại mà khéo léo.

Nàng nói: "Điện hạ, yến tiệc trừ tịch hôm nay, người có nghe tin tức gì không?".

Lâm Duẫn Nhi cúi người, để Từ Châu Hiền thuận tiện giúp nàng chỉnh kim quan.

Cười khẽ đáp: "Tin tức gì? Ái phi định ngoạn trò gì sao?".

Từ Châu Hiền nhẹ nhàng lắc đầu, nàng chu táo chỉnh lại tóc tai cho trượng phu.

Ngừng một chút mới nói: "Thần thiếp nào dám, chẳng qua gần nhất quá yên tĩnh.

Thiếp thấy không giống những gì nên có".

Quá yên tĩnh...!là loại yên tĩnh trước phong ba....


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận