Cô Vợ Thay Thế Của Sở Thiếu FULL


Ly Na nhìn thấy Sở Dịch liền có chút kiêng dè, thu hồi sự kiêu ngạo của mình lại.
- người phụ nữ của tôi từ khi nào đến lượt các người lên tiếng phán xét rồi ?
Sở Dịch có vị trí nhất định ở Tây Vân.

Tuy không phải là gia đình hào môn nhưng lại có thế lực rất lớn mạnh, không thể không kiêng dè.
- ông chủ Sở, là tôi không biết quản lý em gái mình, tại đây xin lỗi ngài.
Âu Dương Đằng từ xa nhìn thấy được cảnh khó xử của em gái mình cho nên đã đi đến giúp giải vây.
- là ai mắng người thì người đó xin lỗi nhưng mà không phải là xin lỗi tôi.
Một lời nói của Sở Dịch nói ra đều rất nặng cân.
Bọn người tiểu thư kia đều sợ đến mức cúi đầu xin lỗi.
- ai cho các người đi ?
Thẩm Nhược Lệ có thù tất báo, không thể để lâu nếu không sẽ nguội.
Bọn người kia lúc nãy mắng cô ta không phải là rất hăng sao, vậy bây giờ cô ta phải để cho họ biết ai mới là chủ.
- Thẩm Nhược Lệ cô đủ rồi đó ! Bọn họ cũng đã…
Thẩm Nhược Lệ liền cắt ngang lời của Ly Na.
- cô còn chưa xin lỗi tôi đấy !

Ly Na nắm chặt lấy nắm đấm hận không thể đánh cho Thẩm Nhược Lệ ngay lúc này.
- các người vừa rồi chẳng phải mắng người rất hăng sao ? Tiếp tục mắng cho tôi đi !
Sở Dịch không hề ngăn cản Thẩm Nhược Lệ, để cô ta muốn làm gì thì làm.
Thẩm Nhược Lệ được sủng mà kiêu liền không để bọn tiểu thư kia vào trong mắt.
Cô ta giơ tay tát mỗi người bọn họ mỗi người một bạt tay.
Nhưng chẳng ai dám lên tiếng.
- đây chỉ là cảnh cáo ! Các người nên biết hậu quả của việc sỉ nhục tôi không đơn giản chỉ là cái tát vừa rồi.
Bọn họ ai nấy ôm mặt rời khỏi.
Đường đường là thiên kim hào môn lại để một con tiện tì đánh người, bọn họ sao có thể nuốt trôi cơn tức.
Quân tử báo thù mười năm chưa muộn mà.
- cô định đánh tôi sao ? Thẩm Nhược Lệ, cô tốt nhất biết thân phận của mình ở đâu đừng đi quá giới hạn.

Đứng càng cao thì sẽ ngã càng đâu đấy !
Ly Na nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi vô cùng tức giận nhưng lý trí không cho phép bản thân đánh người nên đành mắng người cho hả dạ mà thôi.
Ly Na quay người rời khỏi mà không hề lên tiếng xin lỗi Thẩm Nhược Lệ.
- Sở Dịch cô ta vẫn chưa xin lỗi em.
Thẩm Nhược Lệ liền ấm ức lên tiếng làm nũng với Sở Dịch.
Sở Dịch chỉ vỗ nhẹ lên bàn tay của cô ta rồi đáp.
- Âu Dương gia chúng ta không đắc tội được.

Lần sau có cơ hội sẽ giúp em trút giận !
Âu Dương là gia tộc có thế lực lớn nhất tại thành phố Tây Vân.

Cho nên dù là cục trưởng cục cảnh sát cũng phải nể họ 7 phần, Sở Dịch là người thông minh sẽ không vì một người phụ nữ mà dây vào người của Âu Dương gia.
~
- Nhược Lệ, chúng ta kết hôn đi, được chứ ?
Sở Dịch bỗng nhiên đề nghị kết hôn với Thẩm Nhược Lệ khiến cho cô ta có chút sững sờ.
- anh đã suy nghĩ rất kỹ về vấn đề này.


Anh không thể để em không có danh phận mà bên cạnh anh.

Cho nên em đồng ý chứ ?
Sở Dịch lấy trong hộp tủ ra một hộp trang sức, bên trong là cả bộ trang sức đá quý đâng giá cả chục vạn.
Thẩm Nhược Lệ lần đầu nhìn thấy có người cầu hôn mà cầu hôn mà bằng cả bộ trang sức.
- nếu anh đã suy nghĩ kỹ rồi thì em sao có thể từ chối.

Em đồng ý !
Thẩm Nhược Lệ vui vẻ nhận lấy hộp trang sức trong tay.
Sở Dịch vui mừng đến mức bồng lấy cả người cô ta xoay tròn.
Sở Dịch và Thẩm Nhược Lệ bên nhau được 2 năm 22 ngày.

Bí mật của Sở Dịch tất cả đều không ngừng ngại mà nói với Thẩm Nhược Lệ nhưng còn Thẩm Nhược Lệ thì hoàn toàn không nhắc đến quá khứ của mình cho hắn ta biết.
Tình yêu như vậy thật sự sẽ bền vững sao ?
Mùa đông tuyết rơi năm ấy, Sở gia tổ chức một hôn lễ thịnh thế bậc nhất từ trước giờ để cho cả thế giới biết Thẩm Nhược Lệ là người phụ nữ cả đời này hắn đã chọn.
Nhưng…
Ngày hôn lễ đó, Thẩm Nhược Lệ đã bị bắt cóc, trời xui khiến để chiếc xe bắt cóc mất thắng mà rơi xuống núi dẫn đến mất tích.
Buổi hôn lễ đó là mặt mũi của Sở Dịch, nhân vật tiếng tăm đều đến chúc mừng cho dù là cô dâu mất tích thì Sở Dịch vẫn phải tiếp tục tổ chức hôn lễ.
Nhưng cô dâu không phải là Thẩm Nhược Lệ mà là em gái của cô ta Thẩm Nhược Giai.

Gương mặt của cả hai người có nét giống nhau đến 80% vừa nhìn đã biết là chị em.

Nếu không để ý kỹ thì sẽ không phát hiện ra điểm khác biệt.
Thẩm Nhược Giai cứ thế mà không biết vì sao mình lại phải mặc váy cưới rồi còn lên lễ đường kết hôn, thề thốt với một người đàn ông mình không hề biết là ai.
Cô mặc trên mình chiếc váy cưới trắng, chiếc váy thiết kế theo kiểu bó sát đuôi cá, hàng trăm nghìn viên đá cẩm anh nhỏ li ti được đính trên váy cô lấp lánh đến choáng ngợp.
Ba vòng chuẩn xác của cô được chiếc váy ôm lấy tạo nên từng đường cong gợi cảm , vòng một đầy đặn được váy khoét sâu siêu sεメy, đuôi váy lại càng thêm kiêu sa.
Biết bao nhiêu người sẽ ngây ngất vì dáng vẻ này của cô.

Nhưng duy nhất người đàn ông đứng trước mặt của cô thì không.
Cô cũng biết được vị trí của mình đang đứng chỉ là thay thế cho chị gái đã mất tích của mình mà thôi.
Đến cả chiếc váy trăm vạn này cũng là dành cho chị ấy mà không phải là cô.
Trên môi cô vẫn luôn gượng gạo nở một nụ cười.
Cha cô từng nói người con gái hạnh phúc nhất chính là lúc kết hôn nhưng bây giờ một chút hạnh phúc cô cũng không có.
Hạnh phúc của cô lại bị đánh đổi như một cuộc mua bán.
Quá nực cười !.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận