Cô Vợ Thay Thế Của Sở Thiếu FULL


Bên dưới sân khấu đều vang lên âm thanh " hôn đi ! Hôn đi ! "
Trong lúc Thẩm Nhược Giai vẫn còn sờ sửng không biết nên làm thế nào thì Sở Dịch liền kéo cô lại gần, hắn đặt môi lạnh lẽo của mình lên môi cô.
Cô cũng chỉ miễn cưỡng phối hợp mà thôi.
Tiếng vỗ tay vang lên, pháo hoa bắt đầu được bắn lên tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp .
Khoảnh khắc này đối với người khác là một khoảnh khắc lãng mạn động lòng người.
Nhưng với cô mà nói nó là khoảnh khắc cả đời này cô đều không thể ghi nhớ bởi vì cô là kẻ thế thân mà thôi.
Hôn lễ kéo dài suốt 5 tiếng đồng hồ.
Thẩm Nhược Giai trước nay đều không quen mang giày cao gót, lại còn phải đi tới đi lui lâu như vậy.
Cả hai bàn chân đều đang không ngừng rỉ máu.
Đôi giày cao gót mà cô mang là một đôi giày thủy tinh sang trọng, chỉ có người phụ nữ được xem là công chúa mới xứng đáng được mang mà thôi.
Đôi giày cao gót này là chuẩn bị riêng cho chị gái Thẩm Nhược Lệ của cô.

Cô hoàn toàn không mang vừa số giày nhỏ bé như vậy nhưng Sở Dịch lại bắt buộc cô phải mang nó đi suốt cả buổi hôn lễ.
Cô cũng cố gắng chịu đựng, mặc cho nó rất chật, lại rất đau.

Đến lúc nó chảy máu cô cũng phải cắn răng chịu đựng.
Thẩm Nhược Giai được người của Sở Dịch đưa trở về Sở gia.
Phòng ngủ của cô cũng đã được sắp xếp chu toàn.

- bà chủ, nếu cô có cần gì thì nói với tôi.
Một người phụ nữ trung niên vui vẻ lại chào hỏi cô.
Bà ta nhìn thấy cả hai đôi chân cô đều đang rỉ máu, dính lên cả sàn cho nên liền chạy đi lấy hộp cứu thương.
- đừng buồn, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Cô chịu đau một chút, tôi giúp cô bôi thuốc, nếu không sẽ để lại sẹo.
Lần đầu tiên trong đời có một người lạ mặt đối xử tốt với cô.
Cô vô cùng cảm động.
- con tên là Thẩm Nhược Giai, bác gọi con là Nhược Giai đi.

Bà chủ gì đó, không phải là vị trí của con đâu.

Con chỉ là kẻ thay thế cho chị gái của mình mà thôi !
Ánh mắt của cô đượm buồn.
- gọi tôi là bác Hà là được.

Tôi đã làm ở đây 30 năm rồi, là người nhìn thấy cậu Sở Dịch lớn lên.

Tính cách của cậu ấy ngoài mặt luôn tỏ ra lạnh lùng, không thích quan tâm người khác nhưng với người mà cậu thương yêu thì hết mực bảo vệ, quan tâm.

Cô so với chị gái của mình tốt hơn rất nhiều, cho nên sẽ sớm có được tình cảm của cậu ấy thôi.

Mọi chuyện không phải là ngẫu nhiên mà ông trời đã sắp đặt như vậy.
Bác Hà sau khi bôi thuốc cho cô xong liền đi lấy một bộ quần áo ngủ thoải mái đưa cho cô thay.
- ở đây không có quần áo phụ nữ, chỉ có quần áo của Nhược Lệ tiểu thư thôi.

Cô tạm mặc đỡ đi, không thích thì ngày mai đi mua.
Bác Hà sau khi xong việc liền rời khỏi phòng.
Cả căn phòng lớn như vậy chỉ còn lại một mình cô mà thôi.
Chỉ là một căn phòng ngủ thôi mà đã lớn bằng một căn nhà người khác.
Trước kia khi còn sống trong nhung lụa cô cũng chưa từng có được căn phòng ngủ như vậy.
Nhược Giai đi vào phòng tắm thay chiếc váy cưới nặng nề trên người ra.

Đến cả phòng tắm cũng là thiết bị tân tiến nhất, cô không cần mở đèn thì nó đã tự mở.
Trong phòng tắm có một bồn tắm lớn đủ để cả hai người tắm được che chắn bởi một tắm kính.

Người bên ngoài không thể nhìn vào được bên trong.
Chỉ là phòng tắm thôi mà có cần phải phô trương đến mức chia ra hay không.
Nhược Giai vừa bôi thuốc nên không thể động đến nước, chỉ có thể thay quần áo rồi đi ra.
Một mình cô ngủ trên chiếc giường lớn màu trắng nhưng lại xuất hiện đến hai chiếc gối nằm.
Cô chẳng buồn suy nghĩ, nằm xuống rồi đi vào giấc ngủ của mình.
Cả ngày đã đủ mệt, ngày mai cô còn phải đi làm không ngủ sớm ngày mai sao dậy nổi.
Sáng hôm sau
Nhược Giai dậy từ rất sớm để chuẩn bị cho việc đi làm.
- Nhược Giai, con vậy sớm như vậy làm gì ? Sao không ngủ thêm một lát, cậu Sở Dịch không ở nhà không ai quản đâu.
Bác Hà nhìn thấy cô mới gần 6h đã dậy rồi cho nên có chút bất ngờ.
- con phải đi làm rồi, tạm biệt bác.
Bác Hà nghe vậy liền cản cô lại không để cho cô đi.
- con bây giờ là bà chủ Sở, sao có thể đi làm được chứ ?
Bà chủ Sở cũng chỉ là cái danh xưng mà thôi, cô không đi làm thì lấy tiền đâu ra nuôi cha cô và cô.
Cũng may là món nợ của cha cô đã được Sở Dịch trả sạch nếu không thì cô còn phải kiếm thêm việc để làm mà trả nợ.
- con…con đi làm đây.
Cô nói rồi, liền gỡ tay bác Hà sau đó liền chuồn.
Tiệm bánh ngọt
Nhược Giai bao năm qua đều luôn làm việc ở tiệm bánh ngọt nổi tiếng nhất Tây Vân.

Cô và ông chủ được xem là có giao tình cho nên khi cô bị bắt đi thế chấp gần 2 tháng thì ông chủ vẫn giúp cô giữ vị trí của cô.
- Giai Giai chào mừng em quay lại.
Cô vừa đến nơi liền gặp ngay quản lý Chung vui vẻ chào đón cô.
- còn nữa, chúc mừng em trở thành bà chủ Sở nha.
Quản lý Chung - Chung Hy đưa điện thoại trước mặt cho cô xem, màn hình hiện lên tấm ảnh cô và Sở Dịch đang ở trên lễ đường với góc nghiêng.
Với góc độ này người không quen biết cô sẽ không nhận ra được là cô mà nghĩ đó là chị gái cô.
Nhưng hễ là người quen biết cô thì nhất định sẽ nhận ra được.
- anh nhầm rồi đấy, không phải em đâu.
Chung Hy liền khó hiểu suy nghĩ " giống như vậy mà lại bảo nhầm sao ? "
- em đi làm việc đây.
Nhược Giai tìm cớ chuồn trước.
- Giai Giai em có chị gái song sinh à ? Giống em như vậy thì sao nhầm được chứ.
Chung Hy vẫn không buông tha cho cô.
- là chị gái em.
Nhược Giai đành nói dối cho qua chuyện.

Dù sao thì những người cô quen biết vẫn chưa ai gặp qua chị gái cô..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận