Cô Vợ Thay Thế Của Sở Thiếu FULL


Suốt 1 tuần trôi qua Sở Dịch không trở về Sở gia.
Nhược Giai cũng như mọi ngày đều dậy sớm đi làm.

Bình thường cô đều làm ca sáng từ 6 giờ sáng phải có mặt ở tiệm bánh cho đến 3 giờ chiều là có thể về nhà.
Chỉ những ngày cuối tuần cô phải làm từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối mà thôi.
Hôm nay là tròn 7 ngày cô được gả thay cho chị gái của mình, cũng là ngày hôm nay cô mới có cơ hội gặp mặt ông chủ Sở mà mọi người đều bàn tán trong lời đồn.
- Nhược Giai sao hôm nay con về trễ thế ? Cậu Sở Dịch đang chờ con trên phòng kìa, cậu ấy có vẻ không vui lắm, con đừng chọc cậu ấy đấy.
Bác Hà quá biết tính tình của Sở Dịch, là một người cực kỳ nóng tính và nghiêm khắc, ở Sở gia chẳng ai dám cãi lời người đàn ông này ngoài Thẩm Nhược Lệ kia.
Nhược Giai là một cô gái hiền lành, lại rất nhu nhược, nhút nhát chỉ cần là người khác lớn tiếng một chút cô liền sợ đến xanh mặt.

Cho nên từ nhỏ bị không ít bạn bè ức hiếp, cũng may cô có được gia thế mạnh mới không bị người khinh thường.

Nhưng mấy năm nay gia thế của cô đã không còn như xưa, cô phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Người đàn ông như Sở Dịch cô nào dám đắc tội chứ.
- ông chủ, ngài tìm tôi !
Cô biết rõ thân phận của mình nằm ở vị trí nào trong Sở gia này cho nên phải luôn cẩn thận lời nói.
Nếu như không phải Sở Dịch bỏ số tiền lớn để trả nợ cho cha cô thì cô sao có thể thoát thân.


Cô cũng đã ký một tờ khế ước với người đàn ông này làm công cho hắn đến khi trả hết nợ mới thôi.
Cho nên gọi một tiếng ông chủ không sai mà.
Nhưng tại sao người đàn ông ấy lại nhìn cô với ánh mắt đầy nộ khí đó.
- cô còn biết tôi là ông chủ của cô sao ? Vậy tại sao lén tôi ra ngoài làm việc ? Cô chê lương tôi trả cho cô quá ít hay là chê quá nhàn hạ ?
Nhược Giai lo lắng nằm chặt hai bàn tay vào nhau, cúi đầu không dám lên tiếng dù nửa lời.
- ngẩng đầu lên trả lời tôi ! Tôi đáng sợ đến mức cô không dám nhìn sao ?
Nhược Giai vô thức liền gật đầu theo bản năng của mình.
Cô nhanh chóng cảm thấy mình đã sai nên liền lắc đầu phản đối lại.
- ngẩng đầu lên nhìn tôi ! Tôi không thích phải lặp lại quá nhiều lần.
Cô cảm nhận được nộ khí đang lan toả trên người đàn ông này cho nên liền bất giác run rẩy.
Cô không thể không nghe theo lời hắn, liền từ từ ngẩng cao đầu lên.
Cô vừa ngầng đầu lên, ánh mắt yếu đuối cùng sợ hãi của cô đã va vào ánh mắt đầy nộ khí của hắn.
- quả thật rất giống ! Nhưng giống thế nào đi nữa thì tính cách, hành động cũng đều không phải là cô ấy.
Sở Dịch quan sát cô từ dưới lên trên rất lâu.
Lời nói của hắn, cô hoàn toàn hiểu được.
Cô có gương mặt khá giống với chị gái mình nhưng tính cách của cô và chị gái trước nay là đối nghịch.

Hắn có thể để cô thay thế chị gái nhưng hắn sẽ không nào đặt cô trong mắt mình.
- trả lời câu hỏi của tôi !
Sở Dịch không có thói quen lặp lại lời mình nói nhiều lần.
- tôi…tôi…trong khế ước cũng không có ghi tôi không thể ra ngoài làm thêm để trả nợ cho ngài.

Cho nên tôi…
Sở Dịch không nói gì cả.
Nhẹ nhàng cầm lấy chiếc ly trên bàn một phát bóp tan vỡ.
Cảnh tượng này thật sự khiến cô không thể không lo lắng cho tình cảnh của bản thân.
- một tháng 1 vạn không đủ sao ? Cô chỉ cần làm việc cho tôi 10 năm là có thể trả đủ rồi.

Chẳng lẽ tôi đáng sợ đến mức khiến cô muốn nhanh chóng rời khỏi tôi ?
Cô không biết tính cách của người đàn ông này thế nào nhưng trước mắt hành động của hắn ta khiến cô phải sợ hãi.
Người như vậy cô không thể bên cạnh anh ta lâu được, nếu không lại không biết bản thân khi nào bị doạ chết.
- tôi…tôi đã hứa với chủ tiệm bánh quay lại làm việc.


Nếu tôi không quay lại thì đã là người thất tín cho nên tôi…
Sở Dịch cười nhạt nhìn cô gái trước mặt.
Đối với hắn chữ tín rất quan trọng.

Cô gái này đã xem trọng chữ tín như vậy, hắn không thể cứ thế làm khó.
Nhưng thân phận của cô bây giờ là bà chủ Sở, nếu để người khác biết thì mặt mũi của hắn để ở đâu.

Cho dù là kẻ thay thế thì cũng thể để hắn mất mặt.
- một tuần, tôi cho cô một tuần duy nhất để giải quyết rắc rối của mình, rồi ngoan ngoãn ở yên trong Sở gia cho tôi.

Nếu sau khoảng thời gian đó để tôi biết cô ra ngoài làm việc thì đừng trách tại sao tôi vô tình.
Nhược Giai gật gật đầu như cô bé ngoan.
Lệnh đã hạ xuống, cô có thể không nghe sao.
Cô sợ chết, lại sợ bị mắng, bị đánh.

Nhưng sợ nhất là cha của cô gặp chuyện.
Chỉ cần cô nghe lời người đàn ông này thì cha cô sẽ được bình an thôi bởi vì hắn ta đã hứa sẽ bảo vệ cha cô trong khoảng thời gian cô làm việc cho hắn.
Sở Dịch đột nhiên rời khỏi ghế sofa rời khỏi phòng.
Cô vì hành động bất thường này suýt nữa là sợ rồi.
Chẳng phải chỉ là rời khỏi phòng thôi sao, cô vậy mà cũng tự doạ mình.
Nhược Giai hôm nay mua được mấy bộ quần áo bình thường mặc ở nhà.


Cô mang nó sắp xếp ở một góc trong phòng, ít người để ý đến.
Dù sao thì cũng chỉ có vài bộ, không cần thiết mang vào tủ quần áo treo.
Cô một lần nữa xem xét Sở Dịch không quay lại nên đã đóng cửa lại.
Lấy bộ quần áo đi vào phòng tắm.
Nhưng cô quên mất mình quên mang khăn tắm theo.
Cô tắm rửa khoảng nửa tiếng thì phát hiện quên mang theo khăn tắm cho nên không suy nghĩ mở cửa tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đi ra.
" cạch " cánh cửa bỗng nhiên mở toang ra.
Vị trí của cô đến chỗ để khăn tắm vẫn còn cách một khoảng lớn, cô còn chưa đi đến nơi thì đã gặp phải Sở Dịch đang đứng ngay trước cửa.
Chẳng phải cô khoá cửa rồi sao ?
Lần này thì hay ho luôn rồi.
" Aaaaa…" Nhược Giai lớn tiếng la hét vì kinh ngạc.
Cô còn là xử nữ, bị đàn ông nhìn thấy thì sau này làm sao mà gả đi được.
Cô không nghĩ nhiều nữa, quay đầu lao thẳng vào phòng tắm, đóng sập cửa lại.
Cô xấu hổ ngồi trong phòng tắm suốt cả tiếng đồng hồ vẫn chưa mặc đồ.
Ngược lại, Sở Dịch cảm thấy rất bình thường với những chuyện vừa rồi.
Hắn cũng không phải là lần đầu nhìn thấy phụ nữ cởi truồng xuất hiện trước mặt hắn.
Nhưng hắn chỉ động lòng trước Thẩm Nhược Lệ..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận