Cướp Bạn Gái


Chẳng ai thấy cô hai tháng nay, kể cả Hạ lão gia, Vũ Lâm, và hắn.
Trịnh Y Tử nổi giận đùng đùng ném tập hồ sơ vào người viên thư kí
- Vẫn chưa tìm được?
- Tổng giám đốc…- Viên thư kí sơ hãi- Chúng tôi đã tìm khắp nơi nhưng chẳng thấy cô ấy.
- Đồ ăn hại!- Hắn lại gầm lên- Một con người chứ có phải là một cái kim đâu mà không tìm được!
- Có thể cô ấy đã bay sang nước ngoài…- viên thư kí lí nhí
Trịnh Y Tử lừ mắt nhìn anh ta một cái
- Trong danh sách xuất ngoại không có tên cô ta! Mấy ngày nữa mà không tìm được thì liệu hồn đấy!
- Vâng, chúng tôi sẽ có gắng hết sức. Tôi xin phép!
Viên thư kí vội vàng lui ra, chỉ sợ làm cái vật trút giận của ai đó.
Trịnh Y Tử mệt mỏi buông mình xuống ghế, rồi đột nhiên hất văng mấy thứ trên bàn
- Khốn kiếp! Cô dám trốn hả? Dù chui ở xó xỉnh nào tôi cũng sẽ tóm cô về!
Cách đó xa, Hạ Tiểu Khiết bỗng nhiên hắc xì một cái.
- Tiểu thư, cô bị cảm rồi
- Chắc là không sao đâu, bà Lý ạ!- Cô xoa xoa mũi- Bà làm theo lời tôi dặn chứ? Có ai bám theo không?
Bà Lý nhẹ nhàng chốt cửa, đặt lên trên bàn một đống hoa quả nào xoài, nào chanh…
- Có mấy người lảng vảng ở trước nhà ta, nhưng tôi đi cổng sau nên chúng không phát hiện ra.
- Tốt.
Cô thở phảo một cái, hai tháng nay, cô đều ở trong căn nhà ở tận ngoại ô Bắc Kinh, chỉ có bà Lý biết nơi này.

Không hiểu hắn tìm cô làm gì nữa không biết.
- Tiểu thư, để già gọt xoài cho cô ăn.
- Ừ, chẳng hiểu vì sao dạo này tôi thèm chua kinh khủng. Ối…Cô bụm miệng như sắp nôn ra cái gì đó
Bà Lý nhìn cô một cái nghi ngờ
- Tiểu thư này, có điều này già không biết có nên nói hay không
- Bà cứ nói đi.
Tiểu Khiết lơ đễnh đáp, mắt nhìn vườn cây xanh trước mặt.
- Cô có hay bị như vậy không?
- Thỉnh thoảng, chắc phải đi khám thôi
- Triệu chứng của cô rất giống… giống…- Bà Lý ngập ngừng
- Giống gì?
- Giống với phụ nữ đang mang thai
Cái gì? Tiểu Khiết giật mình kinh hãi, miếng xoài trên tay rớt xuống đất.
Không phải chứ?
Sao có thể…
Bây giờ cô mới nhận ra mình giống như mấy người mang thai. Cô không đáp lời bà Lý mà mỉm cười, lấy tay xoa xoa lên bụng.
Bà Lý có vẻ hiểu điều đó có ý nghĩa gì, vội lảng sang chuyện khác
- Mấy hôm nay cậu Trương Hàn cứ đến trước nhà ta, tôi đã nói tiểu thư không có ở nhà mà cậu ta không tin
- Kệ anh ta đi.
Cô đáp xuôi xuôi, Trương Hàn, bây giờ mà nói cũng chỉ là người xa lạ. Cô không thể tha thứ cho anh ta được, không bao giờ.
Điện thoại trong tay cô lại bắt đầu reo, trong một ngày Trương Hàn gọi dễ đến hàng trăm cuộc. Cô thở dài một cái, có lẽ cũng nên đối diện với anh ta một lần.
- Tiểu Khiết à- Trương Hàn reo lên mừng rỡ- Cuối cùng em cũng chịu nghe máy
- Có chuyện gì không? Cô nhàn nhạt nói
- Em đang ở đâu đấy? Anh có thể gặp em được không?
- Có thể.
- Mình hẹn nhau ở quán trà nhé?
- Ừm.
- Em có thể tha thứ cho anh được không?
Cô ngần ngừ một chút rồi kiên quyết đáp
- Có lẽ là không anh ạ
- Cho anh một cơ hội nữa?
- Chẳng có cơ hội nào nữa, chuyện của chúng ta đã chấm dứt.
Không chấm dứt cũng không được, giả sử cô vẫn có tình cảm với Trương Hàn thì sinh linh trong bụng cô thì sao? Và lại, có lẽ cô không yêu anh ta, dính líu chỉ thêm đau khổ mà thôi.
- Mà mấy tháng nay em đi đâu vậy? – Trương Hàn nói với vẻ cam chịu- Anh tìm em mãi, mà hình như… Trịnh Y Tử cũng đang tìm em khắp nơi, thuê cả thám tử tư nữa.
Tiểu Khiết giật mình đáng thót một cái, may mắn hôm nay cô diện nguyên một cái kính đen với khẩu trang, nếu không đã bị tóm rồi cũng nên.
- Em với hắn có chuyện gì, phải không?

- Không, anh đừng hỏi nữa- Cô cúi mặt xuống, bối rối
- Có lẽ quá khứ hắn đã từng yêu em, nhưng mà bây giờ thì…dù sao em cũng không nên
- Em hiểu.
Cô đáp, giọng nhỏ như muỗi kêu. Cả hai không biết một ống kính máy quay đang ở gần đó, sẵn sàng quay quay chụp chụp.
- Thôi, em xin phép, em không muốn ở lâu trong thành phố
Cô đứng dậy, nhưng mới bước đi một bước chợt cảm thấy trời đất tối sầm lại choáng váng.
- Tiểu Khiết!
- anh là gì của cô Hạ Tiểu Khiết?
Ông bác sĩ mặc áo blu trắng hí hoáy ghi ghi chép chép cái gì đó. Trương Hàn ngần ngừ một chút
- Cô ấy bị sao vậy ạ?
- Tôi hỏi anh là gì của cô ấy?
- Bạn… Ban trai…
Ông bác sĩ ngước lên nhìn hắn, đằng hắng một cái hết sức có ý nghĩa
- Cô ấy đã có thai rồi!
Cô ấy đã có thai…
Trương Hàn nhất thời cứng đờ người ra…
Ông bác sĩ kia hiểu nhầm cái cứng đờ đó
- Tôi khuyên anh nên cưới cô ấy chứ không nên nghĩ đến chuyện phá hay đại loại vậy.
- Tôi…
- Chàng trai trẻ ạ.- ông bác sĩ vỗ vai hắn- Nam nhi đã làm thì phải chịu trách nhiệm, tôi thấy cô ấy cũng rất xinh đấy thôi, có lẽ nên về gặp bố mẹ anh mà làm đám cưới đi
- Vâng.
Trương Hàn đáp như một cái máy, căn bản chẳng biết mình đang nói gì.
Cô có thai? Với ai? Chẳng lẽ là..hắn? Chả trách Trịnh Y Tử tìm cô ráo riết khắp nơi, có lẽ là vì…
Khi hắn đi về phòng bệnh, Tiểu Khiết đang nửa ngồi nửa nằm trên giường, mắt lơ đễnh nhìn đâu đó. Cảnh tượng đó làm hắn thật sự đau lòng.

- Bác sĩ nói sao hả anh?
Cô giương đôi mắt to tròn lên nhìn hắn. Trương Hàn kéo cái ghế ngồi bên cạnh cô, bối rối
- Họ nói…nói…
- Em đã có thai? Cô mỉm cười
- Đúng. Em có thể nói cho anh biết được không?- Trương Hàn hít một hơi dài- Ba đứa nhỏ là ai?
Tiểu Khiết không trả lời hắn mà bâng quơ nói
- nếu là con trai, em mong nó không có máu lăng nhăng như ba đó, con gái thì đừng ngây thơ như em là được…
Câu nói đó như thay cho câu trả lời.
- tổng giám đốc! Đã có tin của cô gái ngài cần tìm!
Viên thư kí thật vui mừng chạy vào phòng tổng giám đốc, trên tay là một cái phong bì dán kín
- ở đâu?
Trịnh Y Tử đang ngồi chợt đứng phắt dậy.
- Quán cà phê Simom, đường Tôn Trung Sơn. Đây là những bức ảnh cánh thám tử chụp được.
Hắn vội vàng xé phong bì ra xem.
Đập vào mắt là Hạ Tiểu Khiết và… Trương Hàn đang nói chuyện rất vui vẻ với nhau, trông thật tình cảm.
Tay đang cầm những bức ảnh của hắn chợt run run, viên thư kí đang ngơ ngác thì đã bị quát
- Đi ra ngoài! Kêu hội đồng quản trị lên phòng họp!
Hạ Tiểu Khiết…
Cô giỏi lắm
Xem tôi sẽ xử lí cô ra sao.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận