Sau Ly Hôn Tôi Hô Mưa Gọi Gió


Đến phòng khách trên tầng cao nhất của Quốc tế Tinh Quang, nơi đã chuẩn bị hai phần cơm Tây và một chai rượu vang ngon.

Anh ôm tôi vào lòng: “Sinh nhật vui vẻ!”
“Gấp gáp quá, chỉ có thể đơn giản thế này thôi, nhưng quan trọng là hai ta có thể ở bên nhau.

Thật mừng vì đã không bỏ lỡ sinh nhật này của em!”
Tôi tựa vào lòng anh: “Chỉ cần ở bên anh là em thấy rất cao sang rồi! Em thích sự đơn giản này, chỉ cần chúng ta có thể ở bên nhau là tốt rồi.”
Anh giống như một nhà ảo thuật, không biết biến từ đâu ra một chiếc hộp, đưa tới trước mặt tôi.

Tôi nhìn anh, anh ra hiệu bảo tôi mở ra xem.

Tôi cầm lấy chiếc hộp tinh xảo và từ từ mở ra, đó không phải những thứ như dây chuyền này nọ mà là một cây bút.


Phần trên được khảm bằng kim cương, trên thân bút được khảm hồng ngọc với hai chữ cái bay bướm HD, đó là hai chữ cái đầu tiên của từ Hoa Dao.

“Đẹp quá!” Hai mắt của tôi chợt sáng lên, thật là kỳ lạ, làm sao anh biết đây là sở thích của tôi nhỉ?
Không biết từ bao giờ, tôi đã có sự yêu thích với bút, sưu tầm đủ loại bút, trong phòng ở quê nhà, tôi có cả một rương đựng bút.

Nhưng không biết từ bao giờ tôi đã ngưng sở thích này, có lẽ là thời gian không cho phép, hoặc có lẽ cuộc sống không cho phép, dù sao thì tôi cũng không nhớ mình đã ngừng sưu tập bút từ khi nào.

Nhưng cây bút trước mắt tôi đây quả thực là đồ thủ công mỹ nghệ, không phải món đồ xa xỉ đắt tiền.

Tôi nhận ra đây là cây bút máy kim cương Aurora mà tôi mơ ước nhất, không thể với tới được.

Tôi nhớ mình đã từng nói với Tân Hạo Đình rằng khi có tiền thì nhất định phải mua một chiếc bút máy nạm kim cương Aurora.

Anh ta chỉ tay vào trán tôi và nói: “Em đúng là người không thực tế, ai có tiền lại đi mua bút chứ?”
Lúc đó tôi nhớ rõ, tôi đã thất vọng mà nói với anh ta: “Anh không hiểu đâu!”
Nhưng chỉ mình tôi biết rằng bốn từ đó tượng trưng cho sự thất vọng.

Thế mà hôm nay, Bùi Thiên Vũ thực sự đã tặng cho tôi một cây bút máy Aurora chính hiệu.

“Thiên Vũ, cái này… không, em không cần, quá quý giá rồi.” Tôi nhanh chóng đóng hộp lại và trả lại cho anh.

“Cái này không đại diện cho giá trị, đó là mong muốn và tình yêu của em, anh giúp em thực hiện điều đó! Ngoài ra, nó còn mang một ý nghĩa đặc biệt, đó là một cuộc sống mới.

Anh hy vọng em sẽ đồng hành cùng nó trong tương lai, ký nhiều hợp đồng mà em mong muốn, hợp đồng của cuộc sống, nhận ra cuộc sống hoàn hảo khác của em! Và mọi điều ước mà em muốn, anh sẽ giúp em thực hiện, bởi vì em xứng đáng có được điều đó.”
“Nhưng...!nhưng nó quá đắt!” Tôi không thể nhận cây bút Aurora được đặt làm độc quyền quá quý giá này được.


“Vậy có nghĩa là em đã phụ sự kỳ vọng và những lời chúc phúc của anh dành cho em rồi.

Tự em quyết định đi.

Đây là anh cố ý đặt làm riêng cho em, nó chỉ thuộc về em, vì em mà sinh ra.

Ngày nó ra đời cũng là ngày mà em sống lại, cả hai đều giống nhau.”
Giọng anh bịn rịn không thôi khiến tôi không thể từ chối, anh đúng thật là món quà mà ông trời đã ban tặng cho tôi ư?
“Thời gian ngắn ngủi, em chỉ muốn dùng khoảng thời gian quý báu này để thảo luận xem em có nhận hay không nhận một món đồ vì em mà tồn tại à?” Câu nói của anh khiến tôi cảm thấy có thể phải rời xa vòng tay anh bất cứ lúc nào và không biết khi nào sẽ gặp lại nhau.

Tôi không tự chủ được mà ngả vào vòng tay anh.

Anh cụp mắt xuống nhìn tôi đang nghiêm mặt ngước nhìn anh, anh cúi đầu hôn phớt nhẹ trên môi tôi rồi trìu mến nói: “Giờ em hãy nhắm mắt lại và cầu nguyện thêm một điều ước nữa nhé!”
Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt, chắp tay, thành tâm cầu nguyện một điều ước.

Có lẽ chỉ là một điều ước xa vời nhưng tôi vẫn hy vọng sẽ thành hiện thực, cũng giống như mong muốn sở hữu cây bút Aurora kim cương của tôi, nó thực sự khiến tôi nhận ra, nó đang nằm trong tay tôi.


Mọi thứ đều có thể!
Tôi mỉm cười mãn nguyện và mở mắt ra, nhìn vào khuôn mặt góc cạnh của anh.

Bất cứ khi nào anh ở trước mặt tôi đều vững vàng như núi, để tôi có thể tựa vào và cảm thấy thật an toàn.

“Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ cùng nhau hướng tới điều ước mà em vừa cầu nguyện! Kể từ bây giờ, mỗi năm hãy thực hiện một điều ước và sau đó biến nó thành mục tiêu của mình.” Giọng điệu của anh đầy trìu mến, anh đưa cho tôi một ly rượu vang: “Uống một ít nhé.”
Tôi đỡ lấy ly rượu, nhưng lại nhìn anh khẽ hỏi: “Anh vẫn còn phải quay về Hồng Kông à?”
Anh gật đầu nói: “Ừ! Lần này sẽ rất quan trọng!”
Anh như sực nhớ ra điều gì đó, trịnh trọng nhìn tôi nói: “Khi anh không có ở đây, em có chuyện gì cứ đi tìm sếp Triệu.

Đặc biệt đối với dự án, em chỉ cần làm theo hướng dẫn của sếp Triệu là được!”
“Bất cứ chuyện gì à?” Tôi nghĩ đến người phụ nữ đã yêu cầu bản vẽ..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận