[Thích Cố] Tin Rằng Có Duyên

*Nguyên văn “Tịch mịch sa châu lãnh” trong tác phẩm Khuyết Nguyệt Quải Sơ Đồng của Tô Đông Pha.

Thích Thiếu Thương cõng Cố Tích Triều đi một đoạn đường thật dài, thật dài mới phát giác, thì ra người trên lưng anh nhẹ đến mức tựa hồ không có trọng lượng. Đều nói người say sẽ càng nặng hơn, nhưng anh lại thấy cậu nhẹ bỗng, nhẹ đến mức khiến người ta sợ hãi, rằng chỉ một giây phút tiếp theo thôi, cậu sẽ theo những cơn gió đêm mơn man khe khẽ thổi mà tan biến đi mất. Thích Thiếu Thương quay đầu lại, nhìn thấy Cố Tích Triều cả trong mộng vẫn không ngừng nhíu mi, lòng chợt như bị ai đó hung hăng nhéo mạnh, đau đớn đến không thở nổi. Có lẽ cậu rất khó chịu!

Gia cảnh Cố Tích Triều không tốt, Thích Thiếu Thương luôn có cảm giác như vậy, vì anh vẫn biết cậu đi làm thêm kiếm tiền đi học, ví dụ như vẽ tranh cho người ta chẳng hạn. Nhưng tình huống ngày hôm nay, Thích Thiếu Thương có nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến. Thì ra đối với một số người, dù chỉ đơn thuần là sinh tồn, lại khó khăn, gian nan đến vậy!

“A…”

Bừng tỉnh bởi vị trà thực nóng, thực khó ngửi, Cố Tích Triều mở mắt, lập tức thấy Thích Thiếu Thương đang khẽ mở hàm dưới của cậu, chuẩn bị đút muỗng trà thứ hai.

Trời ơi! Muỗng thứ nhất đã chịu không nổi, lại còn thêm nữa sao? Cố Tích Triều nhanh chóng đẩy Thích Thiếu Thương ra, vội vàng vọt vào toilet, một miệng đầy thứ trà nóng kinh khủng ấy cuối cùng đã có thể phun ra.

Thích Thiếu Thương theo vào, vừa nhẹ nhàng vỗ lưng cậu vừa ân cần hỏi: “Cố Tích Triều, cậu không sao chứ?”

Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng có thể gắng gượng được. Cậu gật gật đầu, hạ giọng nói: “Tôi có thể tự lo cho mình, cậu ra ngoài trước đi.”

Thích Thiếu Thương chần chờ một chút, vẫn là không yên tâm, nhưng nghĩ đến tính tình Cố Tích Triều, lại thêm tình cảnh hiện tại, vẫn là ngoan ngoãn nghe theo thì hơn.

“Tôi ở bên ngoài, có việc gì nhớ gọi tôi.”

Cố Tích Triều không đáp, chỉ vươn tay lấy khăn mặt, thản nhiên lau đi mồ hôi lạnh trên trán.

Khi Cố Tích Triều từ toilet đi ra, Thích Thiếu Thương trong tay vẫn khư khư cầm tách trà nóng. “Uống nó đi”, không vòng vo hai lời, cứ thế đưa đến trước mặt cậu, dùng ngữ khí ra lệnh nói.


Cố Tích Triều theo thói quen nhướng mày, hỏi: “Cái gì vậy?”

“Trà giải rượu!” Thích Thiếu Thương trịnh trọng nói, “Tôi đặc biệt mua cho cậu.”

“Cám ơn, giờ tôi tỉnh táo rồi.”

Cố Tích Triều ngụ ý thật rõ ràng, nếu đã tỉnh táo, vậy thì cậu tuyệt đối không cần thứ trà giải rượu có mùi kỳ quái này nữa.

Thích Thiếu Thương vẫn muốn kiên trì, vì đây là lần đầu tiên anh tự tay làm gì đó cho người khác. Nhưng lại nghĩ tới Cố Tích Triều vừa rồi ói đến thê thảm, không đành lòng buộc cậu uống thêm, “Sắc mặt cậu rất khó coi.”

Cố Tích Triều thấy anh đẩy tách trà ra xa mới thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống đối diện, “Tôi biết. Hôm nay cám ơn cậu.”

“Tôi cũng đã giúp gì được đâu.” Thích Thiếu Thương cười lắc đầu, “Chỉ là không để cậu ngủ ngoài đường thôi. Đúng rồi, Bách Phượng Triều Hoàng rốt cuộc là cái gì?”

Cố Tích Triều nhếch môi, cuối cùng cũng nói: “Đó là một loại cocktail, là do thầy tôi sáng chế. Thầy đã dạy tôi pha rượu. Sau khi thầy mất, tôi không pha chế loại này nữa, xem như là một cách tưởng niệm thầy!”

“Nếu muốn tưởng niệm, không phải nên phát triển thành quả lao động của ông ấy sao?”

Thích Thiếu Thương càng thấy mờ mịt khó hiểu.

“Bách Phượng Triều Hoàng đến khi thầy mất vẫn chỉ mới hoàn thành được phân nửa, tôi không nghĩ thầy sẽ hài lòng khi thấy loại rượu nửa vời như thế bị rêu rao khắp nơi.”

“Nhưng tình huống hôm nay, cậu biết mình không thể uống rượu…”


“Bởi vì, tôi cũng có nguyên tắc của mình. Có lẽ trong mắt người khác, tôi cứ kiên trì một cách vô ích như thế rất buồn cười và ngớ ngẩn. Nhưng tôi chưa bao giờ định vì một công việc mà từ bỏ nguyên tắc của tôi. Thỏa hiệp sẽ không nhận được gì, chỉ có đánh mất nhiều hơn mà thôi.”

Cố Tích Triều nhìn ánh đèn bàn, hạ giọng, ánh mắt đượm chút mịt mờ bảng lảng như khói như sương. Câu nói ấy, Cố Tích Triều nói cho Thích Thiếu Thương nghe, cũng là muốn nhắc nhở chính bản thân cậu, rằng có những việc tuyệt đối không thể thỏa hiệp. Cuộc đời này đã không cho cậu được cái gì, thì nhất định cậu cũng không thể để bất cứ thứ gì thuộc về cậu mất đi.

“Nếu thấy mệt mỏi, đừng ngại, cứ tìm tôi, dù không thể giúp cậu đi chăng nữa, tôi cũng có thể lắng nghe mà.”

Thích Thiếu Thương chợt đứng lên, chăm chú nhìn Cố Tích Triều như ma xui quỷ khiến. Giờ phút này đây, không hiểu vì lẽ gì, anh lại thấy cậu tịch mịch đến đau lòng!

Cố Tích Triều ngẩn ra, chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh. Đột nhiên lại cảm thấy không khoẻ, “Tôi hơi khó chịu, ra ngoài dạo một chút.”

“Tích Triều, đèn đường sắp tắt rồi! Tích Triều?”

Cố Tích Triều đã rời phòng, không nghe, cũng không ngoảnh đầu nhìn lại.

Trên sân thể dục, ánh trăng bàng bạc lan tỏa sáng như ban ngày. Những cơn gió đêm cứ  mơn man thổi trong không gian thoáng đãng tưởng chừng như vô cùng vô tận này, ít nhất cũng có thể khiến cậu hít thở thông hơn trong căn phòng ngột ngạt ấy. Trăng lạnh, gió lạnh, lòng Cố Tích Triều cũng lạnh. Cậu đút tay vào túi quần, cứ thế chậm rãi bước đi, lòng vẫn miên man suy nghĩ.

Một bước, hai bước…

Hôm nay, hôm nay, thứ cậu sợ không phải là sự ngột ngạt trong phòng, mà là sợ chính con người bạc nhược của cậu. Cứ ngỡ đã không còn sợ kẻ say, thì ra không phải. Cứ ngỡ sẽ không còn sợ bị ném đồ vật này nọ lên người một cách không thương tiếc, thì ra không phải. Cứ ngỡ có thể bình lặng mà sống qua ngày, thì ra, không phải!

Vẫn không được sao? Vẫn, không thể quên…


Cố Tích Triều lắc đầu cười khổ, cậu từng nghĩ cơn ác mộng kinh hoàng đằng đẵng bám riết lấy những ngày thơ ấu của cậu đã qua đi, nghĩ rằng cậu có thể lần nữa bắt đầu một cuộc sống mới, không còn đòn roi, không còn những lời mắng nhiếc tàn tệ, không còn những ánh mắt cợt nhạo, soi mói, khinh thường, cũng không còn những đêm trường bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng giày vò khổ sở, để rồi một mình run rẩy thức suốt canh thâu.

“Không phải lỗi của tôi…” Cậu lẩm bẩm, “Không phải, không phải!”

Mẹ chưa lập gia đình đã có con, mà người cha trên danh nghĩa ấy lại biệt tăm biệt tích, không cho mẹ một danh phận.

Đó, không phải lỗi của tôi!

Mẹ là con nhà nho học. Dòng dõi danh gia không thể chịu nỗi nhục này, nên mẹ đã bị đuổi ra khỏi nhà. Bản thân cậu lại không được phép theo họ mẹ, phải lấy họ bà ngoại.

Đó cũng không phải lỗi của tôi. Tôi không được lựa chọn!

Mẹ say túy lúy, cứ uống rượu vào là sẽ đánh cậu. Cậu không dám kêu rên một tiếng, bởi làm thế sẽ chỉ càng bị đánh thảm hại hơn. Chỉ có thể câm lặng nhìn những kẻ nhàn rỗi đến nhìn, đem việc này trở thành chuyện phiếm, trò cười khi trà dư tửu hậu.

Không phải lỗi của tôi, không phải!

Bao năm trôi qua, có chuyện nào không phải cậu tự mình gánh vác giải quyết, có việc gì không qua đôi bàn tay bé nhỏ của cậu ngày đó?

Thế nhưng cuối cùng mẹ vẫn bỏ rơi cậu, một mình rời đi.

Rồi bắt đầu cuộc sống cùng ông ngoại, cảm nhận được cái tư vị cay đắng của một kẻ ăn nhờ ở đậu, trống vắng, hiu quạnh đến đau lòng. Có lẽ ông cũng chỉ là đơn thuần thuận tiện trông chừng giùm một đứa nhỏ mồ côi lạc lõng không chốn nương thân giữa cuộc đời này mà thôi.

Đêm đến, cậu chỉ có thể lắng nghe tiếng gió thét gào ngoài cửa sổ, tiếng mưa điên cuồng trút xuống như muốn xé toạc bức tường lạnh lẽo mỏng manh đang che chắn, lắng nghe xa xa truyền lại những tiếng sói tru cô độc, quạnh quẽ giữa mênh mông đất trời. Thậm chí, đôi lúc một tuần trôi qua, trong nhà cũng không ai nói với cậu một câu. Tất cả đều là những chuyện thường tình!

Bao năm trôi qua, cậu không có lấy một người bạn. Phụ huynh không cho con mình đến gần cậu. Đi đến đâu cũng chìm nghỉm giữa đám đông, ẩn mình trong lớp vỏ bọc tự ti để không ai thấy được.

Không phải lỗi của tôi! Không phải lỗi của tôi!


Tôi không sai, tôi thật sự không có sai!

Hàng năm tôi đều đứng đầu lớp, cầm kỳ thi họa, cái gì cũng không thể làm khó tôi.

Nhưng vì sao? Chẳng lẽ vì tôi sinh ra đã là tội lỗi, nên bất luận có làm gì, bất luận có làm tốt như thế nào, cũng không thể khiến người khác hài lòng hay sao?

Trốn không thoát, vĩnh viễn trốn không thoát…

Ông ngoại quan tâm đến bài vở, nhưng loại quan tâm ấy chỉ khiến cậu nghẹt thở. Mỗi khi cậu ở trong phòng học, ông ngoại vẫn lặng lẽ hé cửa, nhìn trộm xem cậu đang làm gì. Nếu là đọc sách giải trí, ngủ, hay làm bất cứ điều gì khác ngoài việc đọc sách giáo khoa, cậu sẽ rước lấy một tràng mắng chửi. Vì sao ông không thể dùng cách giáo dục bình thường hơn, vì sao cứ từng giờ từng khắc giám sát cậu? Không để cho cậu chút không gian riêng tư, không để cho cậu chút thời gian ngơi nghỉ.

Ông ngoại không hề biết, mỗi ngày cậu phải đối mặt với một loại khiếp sợ, tựa như biết bên cạnh mình là một quả bom, mà không thể chạy trốn, cũng không biết khi nào thì nó sẽ phát nổ. Loại khiếp sợ này, đến tận khi cậu đã rời khỏi quê nhà, một mình bắt đầu cuộc sống khác, vẫn đêm đêm tìm đến trong những giấc mộng của cậu, khiến cậu toàn thân ròng ròng mồ hôi lạnh, trằn trọc suốt bao đêm trường. Hay là, ông ngoại biết, nhưng chưa từng thấy xót, trái lại càng vui mừng? Dẫu sao, hành hạ một đứa con hoang làm nhơ nhuốc dòng tộc, cảm thấy rất thỏa mãn?

Quá khứ. Cậu vô lực ôm lấy thân thể đang run rẩy của mình, quỳ xuống, nhắm chặt mắt lại, ngăn không cho bản thân nhớ nữa.

Tất cả, tất cả, đều đã là quá khứ rồi. Cũng phải tỉnh dậy từ những cơn ác mộng đằng đẵng đó thôi! Cho dù ngày hôm nay có đau đớn dằn vặt, cho dù con đường phía trước dài vô tận, mịt mù xa xôi, nhưng nhất định sẽ đi đến điểm dừng. Thống khổ, rồi cũng có ngày phải kết thúc!

Chỉ cần đừng thân cận với ai, chỉ cần đừng để ai hiểu và đến gần mình, sẽ không thương tổn. Người càng thân cận, càng tường tận nhược điểm của mình, sẽ càng khiến mình đau đớn sâu sắc hơn. Đạo lý này, Cố Tích Triều đã sớm hiểu được, là một lần lại một lần dùng máu và nước mắt để hiểu.

Dạ dày sau khi bị chất cồn tra tấn bắt đầu quặn đau, như bị đâm, bị cắt, bị xé toạc, đau như bị lửa địa ngục thiêu đốt! Cơn đau này, tựa hồng thủy sau khi đê vỡ, nhanh chóng tràn từ dạ dày ra toàn cơ thể. Nhưng cũng đã quá quen thuộc rồi. Từ nhỏ chưa bao giờ được một ngày ba bữa cơm, đến khi cậu biết nấu, dạ dày đã bị loét.

Nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rất nhanh thôi sẽ cảm thấy khỏe hơn, không cần phải vội. Chậm rãi điều chỉnh hô hấp, mà quần áo cũng đã thấm đẫm một tầng mồ hôi lạnh.

“Rất đau…” Cậu nhíu mày, hạ giọng oán giận, “Thật sự rất đau…”

Nhưng lời này nói cho ai nghe đây? Cố Tích Triều không biết.

Sân thể dục thoáng đãng, lời thoát ra khỏi miệng, trong đêm lạnh nhanh chóng tan vào hư vô, lẻ loi, cô quạnh…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận