Tra Thú Hoàn Lương Ký

“Lão Côn à, công lao này đều tính cho ngươi”, Cốc Nhiễm dứt lời liền thu hồi Côn Ngô kiếm, khi hắn hoàn thành động tác cuối cùng thì Xi Vưu cũng không cam lòng mà rống lên một tiếng giận dữ rồi tiếp tục bị phong ấn, mây đen dần tan, bầu trời lại khôi phục vẻ trong xanh, mặt đất Ký Châu cũng trở nên ổn định, hết thảy đều bình tĩnh trở lại.

Nhìn miệng vết thương do mình tạo ra, Cốc Nhiễm thở dài một hơi nhẹ nhõm, may mà mình vẫn còn một chút tác dụng.

Tịnh Vũ không khỏi thở dốc, tình huống này là thế nào? hắn cố gắng thế nào cũng không có cách ngăn cản sự công phá của Xi Vưu, lại không ngờ Cốc Nhiễm chỉ  vung tay một cái đã dễ dàng sửa lại phong ấn, chẳng lẽ Cốc Nhiễm hắn…

Tịnh Vũ lắc đầu phủ định suy đoán của mình, cuối cùng kết luận, là máu của Cốc Nhiễm có tác dụng, tuy rằng Cốc Nhiễm không có pháp lực nhưng dù sao hắn cũng là huyết mạch của Bàn Cổ, mà tảng đá tròn để phong ấn kia lại do Bàn Cổ dùng máu của mình vẽ lên, cho nên khi Cốc Nhiễm dùng máu của mình để tu bổ phong ấn liền phù hợp với lực lượng của Bàn Cổ, may mà hôm nay Cốc Nhiễm có mặt đúng lúc, tránh được một nạn kiếp.

Cốc Nhiễm dù vô dụng nhưng máu cũng còn chút giá trị.


Xi Vưu lại tiếp tục bị phong ấn, Tịnh Vũ cũng thu tay lại, vết nứt trên chiếc xe lăn cũng biến mất, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Các thiên binh thiên tướng cũng vừa kéo đến, thấy Ký Châu đã yên bình trở lại thì đứng yên đợi lịnh của Tịnh Vũ. Các loại tường vân, pháp khí nhất thời chiếu sáng khắp Ký Châu, từng tấc đất ngọn cỏ đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

“A Ly, A Ly, ngươi chết thật thảm a”

Bỗng nhiên Cốc Nhiễm gào lên một tiếng, hắn rơi từ tầng mây xuốn,g trong tay còn ôm tiểu lửng chó toàn thân máu me đầm đìa, da thịt bong tróc tới mức thấy được cả sống lưng, ngoài trừ Tịnh Vũ hiểu được sự tình thì những người khác đều rất mơ hồ.

Cốc Nhiễm cẩn thận ôm lấy A Ly, nhìn vết thương đáng sợ trên người nàng mà rùng mình, là ai mà ra tay nặng như thế? A Ly chỉ là một tiểu thú, không có tiên khí hộ thể, sao có thể chống chọi được? chỉ mới rời khỏi hắn mấy canh giờ, nàng đã bị mất mạng sao? Cảm giác mất đi vật quý giá nhất như thế nào, lúc này Cốc Nhiễm cảm nhận được rất rõ, trong lòng trở nên bối rối, nếu A Ly chết thì hắn phải đi nơi nào để tìm lại trí nhớ đã mất?

“Xem ra không thể cứu được nữa” Tịnh Vũ đến gần, liếc mắt một cái đã nhìn thấu, tiểu thú này bị thương rất nặng, lại trải qua chấn động, nếu không phải nàng ý chí kiên cường thì cũng không chống đỡ được tới giờ.

Cốc Nhiễm đưa tay lên mũi A Ly sờ thử, hơi thở mong manh đứt quãng, e là thực sự không được nữa rồi.


“Cháu ngoan, mau cứu nàng đi” Cốc Nhiễm nói nhưng không để cho người ta từ chối.      Tịnh Vũ thở dài một hơi, biết rò là không làm nên chuyện gì nhưng vẫn đáp ứng yêu cầu của Cốc Nhiễm, hướng về phía A Ly mà thi pháp, vết thương trên lưng nàng liền có dấu hiệu khép miệng nhưng vì quá sâu, thời gian lại lâu cho nên chỉ  có thể đỡ được phần nào chứ không thể lành hẳn.

A Ly suy yếu nâng mí mắt lên, đập vào mắt là vẻ mặt lo lắng của Cốc Nhiễm.

“Ngươi lại…lại thương tổn ta”

A Ly thấp giọng nỉ non, vài lần nỗ lực mở mắt đều nhìn Cốc Nhiễm với ánh mắt oán độc. Cốc Nhiễm nghe rõ những lời của A Ly nhìn cau mày, cái gì gọi là thương tổn nàng, hắn càng thêm khẳng định, A Ly nhất định biết chút gì đó.

“Thúc thúc, sinh tử có mệnh, không thể cưỡng cầu” Tịnh Vũ không chút thay đổi nhìn Cốc Nhiễm đang cố dùng máu của mình đút cho A Ly.


“Thượng tiên cân nhắc!”  trên từng mây, chúng tiên cũng cùng nhau hô to. Máu của Cốc Nhiễm chính là máu của Bàn Cổ a, trong mắt bọn họ đó là thứ quý giá nhất, nhưng không hiểu sao Cốc Nhiễm lại dùng nói để cứu một tiểu thú như vậy.

“Phật gia có nói chúng sinh trên đời của giống nhau, chẳng lẽ chúng ta là tiên gia lại không giác ngộ sao? Bản tôn thấy các ngươi đều là một đám không có tu vi, mau cút cho bản tôn” Cốc Nhiễm không kiên nhẫn mà cắt ngang lời khuyên của chúng tiên, bọn hắn đều không biết hắn khát khao biết rõ chân tướng đến mức nào.

“Chúng ta biết tội”

Chúng tiên nghe Cốc Nhiễm quát lớn, bị dọa đến mức cùng quỳ xuống cầu xin rồi đưa mắt nhìn Tịnh Vũ. Tịnh Vũ khoát tay ý bảo tất cả đều lui ra, chờ đến khi tường vân trên trời đều tan hết, bóng đêm trên núi Ký Châu lại khôi phục, chỉ có tảng đá tròn bên cạnh Tịnh Vũ và Cốc nhiễm lóe lên ánh sáng của tiên quang.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận