Tra Thú Hoàn Lương Ký

“Ta hận ngươi.”

“Hiện tại, ta sẽ cho ngươi chôn cùng tộc nhân của ta”

“Chết trong tay ngươi, ta không một câu oán hận”

“Đừng ở đây mà giả mù sa mưa”



Giống như ảo giác xuất hiện, bên tai A Ly vang lên những lời đối thoại không đầu không đuôi, tầm mắt mơ hồ, tất cả đều là huyết sắc, thật nhiều máu, cảm giác ấm áp chảy vào trong miệng nàng, vị không ngon nhưng nàng lại muốn uống không ngừng.

“Vì sao…vì sao ngươi lại một lần nữa…lại một lần nữa thương tổn ta” khóe mắt A Ly trào ra một giọt nước mắt, miệng nỉ non.


Lúc này, Tịnh Vũ cũng nghe những lời này, hắn bỗng nhiên mở to mắt, không thể tin được vết thương của A Ly sau khi uống máu của Cốc Nhiễm lại đang lành lại. Ánh mắt khiếp sợ lại đau xót, thật lâu cũng không nghe tiếng hít thở của hắn, thật lâu sau hắn mới thở ra một hơi, khôi phục lại như ban đầu.

“Thúc thúc kiên trì cũng có lẽ đúng” Tịnh Vũ dứt lời liền đọc khẩu quyết, lam quang từ tay hắn liền bắn đến miệng vết thương của A Ly, hỗ trợ cho Cốc Nhiễm.

Nhớ máu của Cốc Nhiễm cùng pháp lực của Tịnh Vũ, miệng vết thương của A Ly khép lại rất nhanh, nếu không có máu dính toàn thân nàng thì không nghĩ nàng đã từng bị thương.

Cảm giác như vừa trải qua một giấc ngủ nặng nề, A Ly chậm rãi mở mắt, phát hiện toàn thân được bao phủ bởi tiên quang.

A Ly nhấp nháy đôi mắt, chết thì chết, sao còn nhìn thấy bản mặt muốn đánh của Cốc Nhiễm? chẳng lẽ muốn làm nàng tức mà sống lại sao?

Nhưng mà hắn bị làm sao vậy? biểu tình trầm như vậy, sắc mặt cũng tái nhợt, nhìn không được tốt lắm.

“A Ly không phải sợ, không có việc gì.” Cốc Nhiễm thấy A Ly đã tỉnh thì nhè vỗ về, ôn nhu trấn an nàng.


A Ly đảo đôi mắt, xác định cảm giác rất chân thật, lại nhìn về phía Tịnh Vũ vẫn đang yên lặng.

“Không có việc gì, tất cả đều đã qua” bình thường vốn nghiêm túc, Tịnh Vũ bỗng nhiên cười, thanh âm cũng ôn nhu trước giờ chưa từng có.

Này... Đây là làm sao vậy? Chẳng lẽ là đồng tình với nàng nên mới đối xử ôn nhu với nàng như vậy?

“A Ly, ta từng thương tổn qua ngươi?” Cốc Nhiễm thanh âm khàn khàn lên tiếng.

“A?” A Ly sửng sốt, đưa tay sờ lên mắt, cảm giác ướt át.

“Ân?” Cốc Nhiễm ánh mắt lạnh như băng, mang theo ý tứ uy hiếp nhìn chằm chằm A Ly đang cố lảng tránh hắn, ôn nhu vừa rồi đều là ảo giác, mà Tịnh Vũ vẻ mặt cũng nghiêm túc nhìn A Ly như chờ nàng trả lời.

“Ai nha, đau quá, ai nha, ta hô hấp không được, Cốc Nhiễm ngươi nhanh chóng chuẩn bị hậu sự cho ta đi, ta không quen ai cũng không có di ngôn gì cần để lại, nên cứ vậy đi, ngươi nhớ chiếu cố tốt cho bản thân, vĩnh biệt”

A Ly văn vẹo, bày ra biểu tình và bộ dáng đau đớn.

Cốc Nhiễm cùng Tịnh Vũ không hẹn mà cùng rút rút khóe miệng, nàng còn muốn nháo tới mức nào?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận